Mùa Đông Năm 1968
Mùa đông năm 1968 đến sớm hơn mọi năm. Những dãy núi Trường Sơn chìm trong màn sương dày đặc. Gió lạnh từ các triền núi thổi về khiến cái rét như cắt da cắt thịt.
Đại đội của chiến sĩ Trần Văn Nam đang làm nhiệm vụ bảo vệ một tuyến đường vận tải quan trọng. Hầu hết các chiến sĩ đều đến từ đồng bằng nên chưa quen với khí hậu khắc nghiệt nơi đây.
Quần áo thiếu thốn.
Chăn màn không đủ.
Nhiều người bị sốt rét rừng hành hạ.
Đêm xuống, cả đơn vị quây quần quanh bếp lửa nhỏ. Ngọn lửa yếu ớt không đủ xua tan cái lạnh nhưng giúp mọi người cảm thấy ấm áp hơn.
Nam nhớ nhà da diết.
Anh nhớ bữa cơm tối bên gia đình.
Nhớ tiếng mẹ gọi về ăn cơm.
Nhớ những ngày đông quê nhà có chiếc áo bông mẹ tự tay may.
Nhưng giữa chiến trường, nỗi nhớ ấy nhanh chóng được thay thế bằng nhiệm vụ.
Một buổi sáng, đơn vị nhận lệnh vận chuyển lương thực lên chốt trên đỉnh núi. Đường đi hiểm trở, mưa phùn khiến đất đá trơn trượt.
Mỗi người mang trên lưng gần ba mươi ký gạo.
Nhiều đoạn phải bò bằng cả tay lẫn chân.
Giữa đường, chiến sĩ Hùng bất ngờ ngất xỉu vì sốt rét.
Không ai bảo ai, mọi người thay nhau cõng đồng đội và chia nhau mang phần gạo còn lại.
Đến khi tới nơi, ai nấy đều kiệt sức.
Nhìn những bao gạo được chuyển đến an toàn, chỉ huy đơn vị xúc động:
– Các đồng chí đã chiến thắng chính mình.
Đêm hôm đó, tuy gió lạnh vẫn gào thét ngoài rừng nhưng trong căn hầm nhỏ, tình đồng đội đã sưởi ấm tất cả.
Cuối mùa đông năm ấy, nhiều người trong đơn vị không còn nữa. Họ đã nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn.
Mỗi khi nhớ về mùa đông năm 1968, Nam luôn nghĩ đến những người đồng đội đã cùng mình vượt qua gian khó.
Đó là mùa đông lạnh nhất.
Nhưng cũng là mùa đông ấm áp nhất của tình đồng chí, đồng đội.



