Cựu chiến binh

MÙA HÈ ĐỎ LỬA

​“Gạch đá thành cổ nát vụn thành cám. Có những ngày mặt trời không thể xuyên qua được lớp bụi khói mịt mù. Chúng tôi ăn lương khô trộn đất cát, uống nước bùn, nhưng không một ai có ý định lùi bước,” ông bồi hồi nhớ lại, đôi mắt rưng rưng nhìn xa xăm.

Hải Phòng28/02/2026Nguyễn Văn Giáp (Phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật: Cựu chiến binh Phạm Văn Hùng

​(Nguyên chiến sĩ thông tin liên lạc, chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị, hiện cư trú tại phường Sở Dầu, quận Hồng Bàng)

​Mùa hè năm 1972 – lịch sử gọi đó là "Mùa hè đỏ lửa". Khi ấy, chàng thanh niên đất Cảng Phạm Văn Hùng vừa tròn 19 tuổi, gác lại giấc mơ giảng đường đại học để khoác ba lô vượt Trường Sơn vào Nam chiến đấu. Đơn vị của ông nhận lệnh tham gia bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong cuộc chiến 81 ngày đêm khốc liệt nhất của lịch sử.

​Ông kể lại, dòng sông Thạch Hãn những đêm tháng 7, tháng 8 năm ấy nước cuộn đỏ ngầu không chỉ vì phù sa mà còn vì máu. Để đưa được đường dây thông tin vào trong Thành cổ, những chiến sĩ như ông phải bơi qua sông dưới làn mưa bom bão đạn cày xới ngày đêm. Trung bình mỗi mét vuông đất tại đây phải oằn mình gánh chịu hàng tấn bom đạn.

​“Gạch đá thành cổ nát vụn thành cám. Có những ngày mặt trời không thể xuyên qua được lớp bụi khói mịt mù. Chúng tôi ăn lương khô trộn đất cát, uống nước bùn, nhưng không một ai có ý định lùi bước,” ông bồi hồi nhớ lại, đôi mắt rưng rưng nhìn xa xăm.

​Giữa chảo lửa mịt mù ấy, dây thông tin đứt hàng chục lần mỗi ngày. Có những lúc hết dây, đồng đội của ông đã dũng cảm dùng chính cơ thể mình nối hai đầu dây dẫn để đảm bảo mệnh lệnh chiến đấu được thông suốt, chấp nhận hy sinh ngay tại trận địa. Những chàng trai mười tám, đôi mươi đã nằm lại dưới chân thành, nụ cười vẫn nở trên môi dù khói bom ám đen khuôn mặt.

​Trở về sau ngày đất nước thống nhất, ông Hùng mang theo những vết thương trên cơ thể và cả những vết sẹo trong tâm hồn. Trở lại quê hương Hồng Bàng, ông tiếp tục cống hiến trong ngành bưu điện và tích cực tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống của địa phương.

​Trong những buổi tọa đàm hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” cùng các bạn đoàn viên thanh niên, ông thường rưng rưng căn dặn:

​“Thế hệ chúng tôi đã gửi lại tuổi thanh xuân rực rỡ nhất dưới đáy sông Thạch Hãn và lớp cỏ xanh Thành cổ để đổi lấy hòa bình. Tuổi trẻ các cháu hôm nay không phải tắm mình trong bom đạn, hãy dùng tri thức và nhiệt huyết của mình để xây dựng đất nước cường thịnh. Đó là cách trả ơn xứng đáng nhất cho những người đã ngã xuống.”

​Giờ đây, Thành cổ Quảng Trị đã phủ một màu xanh miên man của cỏ cây, dòng Thạch Hãn lại hiền hòa chảy nhịp nhàng ra biển. Đất nước nói chung và quận Hồng Bàng nói riêng đang vươn mình đổi mới từng ngày. Nhưng dưới nền hòa bình rực rỡ ấy, những câu chuyện bi tráng về 81 ngày đêm rực lửa năm xưa vẫn sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường cho lòng yêu nước của thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn