Mùa hoa bên đường
Vũ Thị Lan – Mùa hoa bên đường
Vũ Thị Lan là một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn.
Công việc của Lan là san lấp hố bom, sửa đường và dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm.
Có những đêm bom vừa ngừng, Lan cùng đồng đội lập tức ra đường.
Một người hỏi:
“Không nghỉ sao?”
Lan đáp:
“Đường chưa thông thì xe chưa đi được.”
Có lần Lan bị thương nhẹ ở tay. Đồng đội bảo cô nghỉ.
Lan chỉ băng lại rồi tiếp tục làm việc.
Cô thường nói về quê nhà.
“Sau này hòa bình, tôi sẽ về trồng một vườn hoa.”
Bạn bè hỏi:
“Trồng hoa gì?”
Lan cười:
“Loại nào cũng được. Miễn là có hoa.”
Một đêm, máy bay đánh phá dữ dội.
Lan cùng đồng đội đang sửa một đoạn đường thì bom rơi gần đó.
Lan hy sinh.
Sau chiến tranh, những người đồng đội cũ trở lại nơi năm xưa.
Con đường đã được mở rộng, xe cộ đi lại đông đúc.
Một người trong nhóm mang theo vài gói hạt giống.
Họ gieo hoa bên vệ đường.
Mùa xuân năm sau, những bông hoa nhỏ nở rực hai bên đường.
Một người đồng đội đứng nhìn rồi nói:
“Lan có lẽ sẽ thích.”
Không ai trả lời.
Nhưng tất cả đều mỉm cười.
Nhiều năm sau, đoạn đường ấy vẫn có hoa.
Người dân không biết ai đã gieo những hạt giống đầu tiên.
Chỉ những cựu chiến binh từng đi qua chiến tranh mới biết.
Họ gọi nơi ấy là “đường hoa của Lan”.
Mỗi khi trở lại, họ không mang theo những câu chuyện về bom đạn.
Họ chỉ đứng lặng nhìn hoa.
Bởi Lan từng nói rằng sau chiến tranh, cô muốn nhìn thấy hoa.
Cô đã không thể.
Nhưng những người còn sống đã thay cô thực hiện ước nguyện ấy.
Và giữa một đất nước từng trải qua chiến tranh, những bông hoa nhỏ vẫn âm thầm nở bên đường — như một lời khẳng định rằng sự sống cuối cùng luôn tìm được cách để trở lại



