Cựu chiến binh

MÙA HOA LỬA KHÔNG QUÊN-NDC

Năm đó, tôi hai mươi mốt tuổi, là một chiến sĩ công binh. Nhiệm vụ của chúng tôi là sửa đường, gỡ bom để đảm bảo tuyến đường luôn thông suốt. Công việc ấy nguy hiểm hơn tôi tưởng rất nhiều. Một buổi sáng sớm, khi sương còn phủ kín con đường, tôi cùng đồng đội được lệnh đi kiểm tra một đoạn đường vừa bị đánh phá. Đất đá ngổn ngang, hố bom chằng chịt. Chúng tôi bắt đầu dò tìm bom chưa nổ. Tôi phát hiện một quả nằm sâu dưới lớp đất. Tim tôi đập mạnh, tay run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Tôi biết

Hà Tĩnh11/04/2026NGUYỄN DUY LƯƠNG BÍCH (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - ĐÔNG KINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm đó, tôi hai mươi mốt tuổi, là một chiến sĩ công binh. Nhiệm vụ của chúng tôi là sửa đường, gỡ bom để đảm bảo tuyến đường luôn thông suốt.

Công việc ấy nguy hiểm hơn tôi tưởng rất nhiều.

Một buổi sáng sớm, khi sương còn phủ kín con đường, tôi cùng đồng đội được lệnh đi kiểm tra một đoạn đường vừa bị đánh phá. Đất đá ngổn ngang, hố bom chằng chịt.

Chúng tôi bắt đầu dò tìm bom chưa nổ.

Tôi phát hiện một quả nằm sâu dưới lớp đất. Tim tôi đập mạnh, tay run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Tôi biết, chỉ một sai sót nhỏ… mọi thứ sẽ kết thúc.

Tôi cẩn thận từng chút một.

Xung quanh im lặng đến đáng sợ.

Bỗng nhiên — một tiếng nổ lớn vang lên ở phía xa. Một quả bom khác phát nổ. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt.

Tôi giật mình, suýt nữa mất bình tĩnh.

Nhưng rồi tôi hít sâu, tiếp tục công việc. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ:
“Phải làm xong… để những người phía sau được an toàn.”

Khi quả bom được xử lý xong, tôi ngồi bệt xuống đất, mồ hôi ướt đẫm. Lúc đó tôi mới nhận ra mình vừa đi qua ranh giới rất mong manh giữa sự sống và cái chết.

Chiến tranh qua đi, tôi trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh sáng lóe lên trên bầu trời, tôi lại nhớ đến những ngày tháo gỡ “hoa lửa” dưới mặt đất.

Không ồn ào như bom nổ, nhưng nguy hiểm luôn rình rập.

Tôi không nghĩ mình là người đặc biệt.

Tôi chỉ là một người đã làm công việc của mình trong thời hoa lửa ấy.

Và tôi kể lại câu chuyện này để những người trẻ hiểu rằng:
đằng sau sự bình yên hôm nay là sự đánh đổi thầm lặng của rất nhiều con người.

Tôi — Hoàng Văn Nam — sẽ không bao giờ quên những ngày tháng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn