MÙA HOA TRÊN TUYẾN LỬA
Mùa hè năm ấy, bầu trời Trường Sơn đỏ rực như lửa. Không phải hoàng hôn, mà bởi những bong bom xuống không yên nghỉ. Giữa khói bụi mù mịt, những bông hoa sim vẫn tím lên gió ven đường, như trước thức chiến tranh.
Lan vừa tròn mười chín tuổi. Tuổi mười chín đáng lẽ phải là những ngày cướp sách đến đường, là tà áo trắng bay trong gió, là những ước mơ dịu dàng. Nhưng Lan chọn bảo vệ mình bộ quần áo thanh niên xung phong, rời làng quê ven sông Hồng để vào tuyến lửa Trường Sơn.
Công việc của tổ Lan là san lấp bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày, các chị em ẩn mình trong rừng. Đêm xuống, họ mới ra làm việc, cuốc xẻng va vào đá tóefire trong ánh trăng nhạt nhạt. Mỗi lần máy bay ầm ầm, cả hai lại lao nhanh vào ẩn sâu, tim đập thì thịch nhưng đôi tay vẫn nắm chặt cuốc xẻng.
Lan thân nhất với Mai – cô gái nhỏ người nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng. Mai hay kể về ngôi trường sư phạm mà cô từng mơ ước, về giấc mơ sau chiến tranh sẽ trở thành thành cô giáo làng. Từng lần nghe Mai nói, Lan lại trả nụ cười, trong lòng cam lên niềm tin Yên tĩnh: chiến tranh rồi sẽ qua.
Một đêm mưa lớn, khi cả tổ gấp rút thông đường cho đoàn xe quân sự, tiếng bom bất ngờ xé toạc không gian. Mặt đất rung chuyển. Lan chỉ đáp lại tiếng Mai gọi tên mình thì một tiếng nổ dài trời lở đất vang lên.
Khi tỉnh lại, Lan thấy mình nằm trong hầm, tai ù đi, mắt cay xè. Cô bật dậy, gọi Mai trong tuyệt vọng. Nhưng chỉ còn cuốc xẻng vương đầy bùn đất, và vương vấn khăn tay hoa cúc của Mai nằm im bên trong hố bom.
Mai đã mãi dừng lại ở tuổi mười chín.
Đêm đó, Lan ngồi rất lâu bên đống bom vừa hoàn thành. Trời tạnh mưa, những vì sao le lói hiện ra. Lan than, but nước mắt nhanh chóng đi. Cô hiểu rằng nỗi đau này không chỉ của riêng mình mà của cả một thế hệ đã gửi tuổi xuân vào bom đạn.
Những ngày sau đó, Lan làm việc nhiều hơn, Tĩnh lặng hơn. Trong ba lô của cô, chiếc khăn tay của Mai được gấp cẩn thận. Mỗi khi mệt mỏi, Lan lại nhìn ra, như thấy Mai đang cười động viên.
Ngày đất nước hòa bình, Lan trở về quê hương. Trên áo cô vũ khí huy hiệu thanh niên xung phong. Dòng sông Hồng vẫn hiền hoà hòa, lũ trẻ cuốn sách đến trường ríu rít cười đùa. Lan đứng lặng, lòng chợt vui lại khi nghĩ đến Mai – người mãi mãi không được tìm thấy ngày hôm nay.
Trên mảnh đất từng là tuyến lửa, những rừng sim vẫn nở hoa tím biếc. Lan hiểu rằng, chính từ xương xương và tuổi xuân của biết bảo con người, mùa hòa hòa bình mới có thể nở rộ như vậy.
Thời hoa lửa – một thời tuổi trẻ sống, yêu và hy sinh rực rỡ như những bông hoa nở giữa bom đạn, để hôm nay đất nước được yên bình.
(Sưu tầm)



