Mùa Lúa Chờ Người
Chiều muộn, cánh đồng An Lão nhuộm vàng dưới ánh hoàng hôn. Gió thổi làm những bông lúa khẽ đung đưa như đang thì thầm với nhau.
Minh, chàng trai mười tám tuổi, đứng bên con đê nhìn về phía Núi Voi. Hôm nay là ngày cậu lên đường tham gia đội du kích.
Bà nội dúi vào tay Minh một chiếc khăn tay đã sờn mép.
"Giữ lấy. Khi nào nhớ nhà thì mở ra."
Minh mỉm cười, gật đầu rồi quay đi. Cậu không dám ngoái lại vì sợ nhìn thấy bà khóc.
Những tháng ngày sau đó, Minh cùng đồng đội âm thầm bảo vệ làng, đưa người dân sơ tán và chuyển lương thực đến căn cứ. Có những đêm mưa lạnh, cả đội chỉ có một nắm cơm để chia nhau, nhưng chưa ai từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Một ngày, làng bị càn quét. Khi giúp một em nhỏ chạy khỏi vùng nguy hiểm, Minh bị thương ở chân. Dân làng bí mật đưa cậu về một căn hầm nhỏ giữa lũy tre, thay nhau chăm sóc cho đến khi bình phục.
Mùa lúa năm ấy vẫn chín vàng.
Chiến tranh rồi cũng lùi xa.
Nhiều năm sau, Minh trở về đứng trên chính con đê cũ. Bà nội không còn nữa, nhưng chiếc khăn tay vẫn nằm trong túi áo. Trước mắt cậu là những cánh đồng thanh bình, nơi trẻ con nô đùa và tiếng cười vang khắp xóm.
Minh khẽ mỉm cười.
Có những người đã không kịp trở về để ngắm mùa lúa hôm nay. Nhưng chính sự hy sinh của họ đã làm nên những mùa vàng bình yên cho quê hương



