Bài viết

Mùa lúa chưa kịp gặt

Hà Tĩnh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cánh đồng năm ấy vào vụ chín. Lúa vàng óng, trải dài đến tận chân trời. Gió thổi qua, từng đợt sóng lúa rì rào như một bản nhạc yên bình của làng quê.

Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài.

Tin báo đến nhanh, gọn, và không để lại nhiều thời gian cho suy nghĩ. Thanh niên trong làng lần lượt lên đường.

Anh cũng vậy.

Sáng hôm đó, anh ra đồng rất sớm. Không phải để gặt, mà để nhìn lại lần cuối.

Anh cúi xuống, nắm một bông lúa chín. Hạt chắc, vàng đều. Đáng lẽ chỉ vài ngày nữa là thu hoạch.

Mẹ anh đứng ở bờ ruộng. Không gọi anh. Chỉ nhìn.

“Lúa chín rồi,” anh nói.

“Ừ,” mẹ đáp, giọng nhẹ.

Không ai nói thêm.

Anh buông bông lúa xuống.

Không phải vì không tiếc,
mà vì hiểu rằng có những mùa vụ không thể chờ đến ngày thu hoạch.

Ngày anh đi, trời nắng rất đẹp. Con đường làng bụi bay nhẹ dưới bước chân.

Những ngày sau đó, anh không còn thấy màu vàng của lúa. Chỉ còn màu xanh đậm của rừng, màu xám của đất, và đôi khi là màu đỏ của hoàng hôn.

Một lần, trong một khoảng nghỉ ngắn, anh nhắm mắt lại. Hình ảnh cánh đồng hiện lên rất rõ.

Không đầy đủ, không trọn vẹn,
nhưng đủ để khiến anh dừng lại một chút.

Một người bên cạnh hỏi:
“Nhớ nhà à?”

Anh lắc đầu.

“Chỉ là… nhớ một mùa lúa.”

Người kia không hỏi thêm.

Vì ai cũng có một “mùa” riêng để nhớ.

Nhiều năm sau, anh trở về.

Cánh đồng vẫn đó. Nhưng không phải mùa lúa năm ấy.

Mọi thứ đã thay đổi.

Anh đứng giữa ruộng, nhìn những bông lúa mới.

Không giống trước.

Nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ.

Anh hiểu rằng—
có những mùa không thể quay lại,
nhưng chính vì thế, chúng trở thành điều không bao giờ mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn