Bài viết

Mùa lúa không có người gặt

Hà Tĩnh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, lúa chín vàng cả cánh đồng. Gió thổi qua, từng làn sóng lúa dập dềnh như biển.

Nhưng trên cánh đồng ấy, thiếu đi những bóng người quen thuộc.

Những người trai trẻ trong làng đã lên đường. Còn lại là những người già, phụ nữ và trẻ nhỏ.

Bà Tư đứng bên bờ ruộng, nhìn cánh đồng mà lòng nặng trĩu. Trước đây, mỗi mùa gặt là một niềm vui. Cả làng cùng nhau ra đồng, tiếng cười nói rộn ràng.

Nhưng giờ đây, mọi thứ trở nên im lặng.

Bà vẫn ra đồng mỗi ngày, vẫn gặt từng bó lúa, nhưng bước chân chậm hơn, ánh mắt xa xăm hơn.

Bà biết, những người đi rồi có thể sẽ trở về, nhưng cũng có thể không.

Cánh đồng vẫn chín, mùa vẫn đến, nhưng con người thì không còn như trước.

Và trong sự vắng lặng ấy, bà hiểu rằng giá trị của một mùa lúa không chỉ nằm ở hạt thóc, mà còn ở những con người đã từng cùng nhau đứng trên mảnh đất này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn