Mùa lúa thiếu người
Mùa gặt năm ấy đến trong sự lặng lẽ. Cánh đồng vẫn vàng rực, nhưng thiếu đi nhiều bàn tay quen thuộc. Người ra trận, người không còn trở về, chỉ còn lại những người ở lại gánh vác công việc.
Anh nhớ những ngày trước chiến tranh, mùa gặt là thời điểm vui nhất. Tiếng cười nói vang khắp đồng, ai cũng hối hả nhưng đầy hứng khởi.
Nhưng giờ đây, không khí trầm lắng hơn. Mỗi người làm việc trong im lặng, như mang theo trong lòng một nỗi nhớ.
Dù vậy, họ vẫn tiếp tục, bởi mùa màng không thể chờ. Và trong từng bó lúa được gặt, có cả sự kiên cường của những con người không chịu khuất phục trước hoàn cảnh.



