Người có công giúp đỡ cách mạng

Mùa Lửa Tuổi Hai Mươi

Tháng bảy năm ấy, Quảng Trị đỏ rực như một lò than khổng lồ. Khói pháo phủ kín bầu trời, đất rung lên từng đợt như những cơn giận dữ của chiến tranh. Trong khung cảnh ấy, có một người lính trẻ vừa tròn hai mươi tuổi — Nguyễn Văn Lâm, chiến sĩ thông tin của một đơn vị bộ binh.

Hải Phòng08/03/2026Phạm Thị Hồng (xã Nghi Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng bảy năm ấy, Quảng Trị đỏ rực như một lò than khổng lồ. Khói pháo phủ kín bầu trời, đất rung lên từng đợt như những cơn giận dữ của chiến tranh. Trong khung cảnh ấy, có một người lính trẻ vừa tròn hai mươi tuổi — Nguyễn Văn Lâm, chiến sĩ thông tin của một đơn vị bộ binh.

Lâm vốn là chàng trai quê ở một làng ven sông Hồng. Trước khi nhập ngũ, cậu còn đang học dở lớp mười hai. Cậu thích viết thơ, thích ngồi bên bờ sông nghe tiếng gió thổi qua bãi ngô. Nhưng chiến tranh đã gọi tên thế hệ của cậu.

Ngày lên đường, mẹ Lâm chỉ nói một câu giản dị:

“Con đi giữ nước, mẹ chờ con về.”

Ở chiến trường Quảng Trị, nhiệm vụ của Lâm là giữ đường dây liên lạc giữa các đơn vị. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại cực kỳ quan trọng. Nếu đường dây bị đứt giữa lúc giao tranh, cả trận địa có thể rơi vào hỗn loạn.

Một buổi chiều, pháo địch dội xuống như mưa. Đất đá tung lên mù mịt. Đường dây điện thoại từ sở chỉ huy ra trận địa phía trước bất ngờ bị cắt đứt.

Tiếng trong máy điện thoại gấp gáp:

“Bằng mọi giá phải nối lại đường dây!”

Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu: ra ngoài lúc này gần như là bước vào lằn ranh sống chết.

Lâm nhìn quanh. Những người đồng đội của cậu đều rất trẻ, có người mới mười tám. Cậu siết chặt cuộn dây điện thoại trong tay rồi nói khẽ:

“Để tôi đi.”

Cậu bò ra khỏi hầm. Pháo vẫn nổ chát chúa. Mỗi mét đất phía trước đều có thể là nơi cái chết chờ sẵn.

Lâm lần theo sợi dây bị đứt. Khói bụi làm mắt cay xè. Tim cậu đập dồn dập trong lồng ngực.

Cuối cùng cậu cũng tìm thấy chỗ đứt — một đoạn dây bị mảnh pháo cắt đôi. Lâm nhanh chóng nối lại bằng đôi tay run run.

Đúng lúc ấy, một quả pháo nổ gần đó. Sức ép hất cậu ngã xuống đất.

Nhưng Lâm vẫn kịp xoắn chặt hai đầu dây.

Trong hầm chỉ huy, chiếc điện thoại bỗng vang lên tiếng tín hiệu trở lại.

“Liên lạc được rồi!”

Nhờ đường dây ấy, mệnh lệnh kịp thời được truyền đi. Trận địa giữ vững.

Khi đồng đội chạy ra tìm, họ thấy Lâm nằm cạnh cuộn dây điện thoại, người phủ đầy đất đỏ Quảng Trị.

Cậu đã không kịp trở về hầm.

Năm ấy, Nguyễn Văn Lâm vừa tròn hai mươi tuổi.

Sau chiến tranh, những người lính sống sót vẫn thường nhắc về cậu. Không phải bằng những lời hùng tráng, mà bằng sự lặng lẽ kính trọng.

Bởi họ hiểu rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn, mà còn bởi những con người rất trẻ — những chàng trai mười tám, đôi mươi đã đem cả tuổi xuân đặt vào mảnh đất lửa Quảng Trị.

Và trong gió chiều thổi qua dòng sông Thạch Hãn, người ta vẫn nói như thể đâu đó còn vang lên tiếng bước chân của những người lính tuổi hai mươi, đi mãi về phía Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn