Cựu Thanh niên xung phong

MƯA Ở LƯNG CHỪNG ĐỒI

Hải Phòng18/04/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cơn mưa rừng ở Trường Sơn không bao giờ bắt đầu một cách dịu dàng. Nó luôn ập đến bằng một tiếng sấm rền vang từ phía đại ngàn, rồi trút xuống như thác đổ, xóa nhòa mọi ranh giới giữa đất và trời. Hà đứng bên cửa hầm chữ A, nhìn những vệt nước xiên xéo quất vào vách đất đỏ. Ở cái lưng chừng đồi này, mưa không chỉ mang theo cái lạnh cắt da, mà còn mang theo cả mùi tử khí từ những hố bom chưa kịp xanh cỏ.

Hà là tiểu đội trưởng tiểu đội nữ thanh niên xung phong bám trụ ở cao điểm 402. Công việc của họ là san lấp hố bom, thông đường cho những đoàn xe mang mật danh "Hà Nội" tiến vào Nam. Đời thanh niên xung phong của Hà gói gọn trong hai thứ: cuốc xẻng và những trận mưa rừng dai dẳng. Nhưng trong lòng Hà, còn một khoảng lặng khác, nơi có hình bóng của Thành – anh lính công binh có nụ cười hiền lành quê gốc Thái Bình.Họ yêu nhau giữa những quãng nghỉ ngắn ngủi của các trận oanh tạc. Tình yêu của họ không có hoa hồng, không có những buổi hẹn hò dưới phố. Nó chỉ là một chiếc kẹo gừng chia đôi, là một lá thư tay bết mùi dầu máy, và lời hứa: "Hết giặc, mình về quê gieo mạ, em nhé!".Nhưng mưa ở lưng chừng đồi năm 1971 đã mang Thành đi mãi mãi.Đêm đó, mưa tầm tã khiến con đường độc đạo qua đồi bị sạt lở nghiêm trọng. Một đoàn xe chở đạn đang bị kẹt lại ngay điểm chết – nơi địch thường xuyên ném bom tọa độ. Thành cùng tổ công binh lao ra trong mưa để phá những quả bom nổ chậm còn sót lại, mở đường cho xe qua. Hà đứng từ xa, tim thắt lại theo từng ánh chớp lửa của đạn pháo. Rồi một tiếng nổ xé lòng vang lên, lớn hơn tất cả những tiếng sấm của rừng già cộng lại. Một quả bom nổ chậm đã kích nổ trước khi Thành kịp rút lui.Hà lao đi trong màn mưa trắng xóa. Đôi chân cô vấp phải đá tai mèo, máu chảy ròng ròng nhưng cô không thấy đau. Khi đến nơi, chỉ còn lại một hố bùn loang lổ và những mảnh vỡ của chiếc bình tông khắc tên hai người. Thành đã tan vào đất đá, vào cơn mưa, vào cái lưng chừng đồi định mệnh này.Những ngày sau đó, Hà sống như một cái bóng. Cô vẫn ra hiện trường, vẫn cầm cuốc san đất, vẫn chỉ huy chị em bám trụ con đường. Nhưng mỗi khi mưa đổ xuống, cô lại đứng lặng người nhìn về phía đỉnh đồi. Cái Lan, cái Huệ trong tiểu đội nhìn cô mà thương thắt ruột, nhưng chẳng ai dám nhắc đến tên Thành. Họ hiểu, ở cái chiến trường này, nỗi đau là thứ xa xỉ mà người ta phải nén thật sâu vào lòng để còn đủ sức mà cầm xẻng."Chị Hà, xe tới rồi!" – Tiếng gọi của Lan kéo Hà ra khỏi dòng ký ức.Đoàn xe vận tải nối đuôi nhau lầm lũi đi trong mưa. Ánh đèn gầm mờ ảo như những con mắt hổ trong đêm. Hà đứng bên lề đường, giơ cao chiếc đèn bão làm tín hiệu. Nước mưa tuôn xối xả trên mặt, chảy vào miệng mặn chát – không biết là nước mưa hay nước mắt. Cô thấy trong mỗi khoang lái, trong mỗi gương mặt chiến sĩ trẻ măng đang nhìn mình qua cửa kính, dường như đều có ánh mắt của Thành.Đêm ấy, sau khi đoàn xe cuối cùng qua trạm an toàn, Hà trở về hầm. Cô lấy từ trong túi áo ngực ra một mảnh giấy đã nát bươm vì thấm nước. Đó là bài thơ Thành viết tặng cô trước đêm anh hy sinh, có tựa đề là Mưa lưng chừng đồi."Nếu anh không về trong nắng hanh vàng,
Thì em hãy tìm anh trong cơn mưa rừng vội vã.
Anh nằm lại nơi lưng chừng đồi đá,
Để con đường xanh mãi những dấu chân..."Hà áp mảnh giấy vào ngực, hơi ấm từ cơ thể cô dường như làm những dòng chữ nhòe đi ấy sống dậy. Cô nhận ra rằng, Thành không mất đi. Anh đã hóa thành con đường này, hóa thành cái không khí ẩm ướt này, và hóa thành sức mạnh để cô tiếp tục bám trụ.Mùa mưa năm sau, Hà nhận được quyết định chuyển ngành về hậu phương vì sức khỏe yếu do những cơn sốt rét rừng hành hạ. Ngày rời cao điểm 402, cô đứng lại rất lâu ở cái lưng chừng đồi năm ấy. Trời lại đổ mưa. Nhưng lần này, Hà không khóc. Cô vốc một nắm đất đỏ, gói cẩn thận vào chiếc khăn tay."Anh nằm lại đây nhé, em về quê gieo mạ... gieo cả phần của anh nữa." – Cô thì thầm vào gió.Hà bước đi, dáng người nhỏ nhắn khuất dần sau màn mưa bạc. Dưới chân cô, con đường Trường Sơn vẫn rầm rập những đoàn quân ra trận. Trên cao, mưa vẫn rơi, tiếng mưa gõ vào lá rừng như bản nhạc không hồi kết về một thời hoa lửa. Những cô gái thanh niên xung phong mới đến lại thay cô đứng gác bên những hố bom, tiếp nối cái vòng quay của sự sống và hy sinh.Câu chuyện về Hà và Thành có lẽ sẽ bị vùi lấp bởi hàng nghìn câu chuyện tương tự khác dọc chiều dài đất nước. Nhưng với cái lưng chừng đồi ấy, cơn mưa sẽ mãi mãi mang hương vị của một tình yêu bất diệt – một tình yêu đã hóa thân thành gạch đá để xây nên hình hài Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn