Mùi đất sau cơn mưa
Ký ức về mùi đất sau cơn mưa đưa bác trở lại những con đường hành quân của một thời tuổi trẻ.
Bác Nghĩa nhớ những trận mưa bất chợt trên những cung đường hành quân. Mưa xuống nhanh, đất mềm ra, từng bước chân trở nên nặng nề hơn. Sau khi trời tạnh, mùi đất ẩm lan trong không khí, quyện với mùi cây cỏ.
Mùi đất ấy đặc biệt quen thuộc với bác.
Trong những lúc nghỉ chân, bác thường ngồi bên đường, nhìn những giọt nước còn đọng trên lá. Khung cảnh ấy khiến bác nhớ đến quê nhà Hải Phòng sau những cơn mưa mùa hè.
Có những ngày hành quân rất dài. Quần áo lấm bùn, đôi giày nặng trĩu nhưng mọi người vẫn tiếp tục.
Bác nhớ những người đồng đội cùng bước trên con đường ấy. Mỗi người một quê, nhưng cùng chung một hành trình.
Nhiều năm sau, mùi đất sau cơn mưa vẫn có thể đưa bác trở lại ký ức cũ.
Bác nhận ra ký ức đôi khi không trở về bằng hình ảnh hay âm thanh, mà bằng một mùi hương rất bình dị.



