Mùi khói bếp
Mùi khói bếp
Có những ngày dừng chân lâu hơn, chúng tôi được nấu cơm tử tế. Mùi khói bếp bay lên giữa rừng làm ai cũng thấy ấm lòng. Khói cay mắt nhưng lại quen thuộc. Tôi ngồi nhìn nồi cơm sôi mà thấy nhớ nhà. Nhớ những bữa cơm mẹ nấu ngày trước. Có anh còn nói đùa là khói bếp rừng cũng thơm như khói bếp quê. Nghe vậy ai cũng cười. Những lúc như thế làm không khí nhẹ đi rất nhiều. Dù đơn sơ nhưng đầy tình cảm. Mùi khói ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh.



