Mùi khói bếp của quê nhà
Trong một đêm hành quân, Bà Nguyễn Thị Thanh bất chợt ngửi thấy mùi khói bếp từ một gia đình ven đường. Mùi khói bình dị khiến Bà nhớ quê da diết. Từ đó, mỗi lần nhớ nhà, Bà lại nghĩ về một mái bếp và những người thân đang chờ đợi.
Bà Nguyễn Thị Thanh từng có nhiều năm xa quê.
Một đêm, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Bà cùng đồng đội đi qua một khu dân cư nhỏ.
Trong không khí có mùi khói bếp.
Bà bất giác dừng lại.
Mùi khói khiến Bà nhớ căn bếp ở nhà.
Bà nhớ mẹ thường nhóm lửa từ rất sớm, nhớ tiếng củi cháy lách tách và nhớ nồi cơm đặt trên bếp.
Một người bạn hỏi Bà sao lại đứng im.
Bà nói: “Nhớ nhà.”
Hai tiếng ấy khiến cả nhóm im lặng.
Ai cũng có một quê hương để nhớ.
Có người nhớ cha, có người nhớ mẹ, có người nhớ những đứa em nhỏ.
Họ tiếp tục hành quân nhưng câu chuyện quê nhà kéo dài suốt đoạn đường.
Bà Thanh nói rằng chính những ký ức ấy giúp người trẻ khi ấy hiểu vì sao mình phải cố gắng.
Không ai muốn quê hương bị tàn phá. Không ai muốn những người thân phải sống trong bất an.
Sau này, Bà trở về Hải Phòng.
Mỗi khi ngửi thấy mùi khói bếp, Bà lại nhớ về đêm hành quân năm xưa.
Nhưng bây giờ, đó là mùi khói của những căn bếp bình yên.
Bà nói: “Ngày trước nghe tiếng máy bay là sợ. Bây giờ nghe tiếng bếp lửa lại thấy bình yên.”
Với Bà, đó chính là sự thay đổi lớn nhất mà hòa bình mang lại.



