MƯỜI GIỜ ĐỎ GIỮA TỌA ĐỘ CHẾT
Bà Xuân nhớ về mùa hè năm 1968 như một chảo lửa không bao giờ tắt. Tại Ngã ba Đồng Lộc, mỗi ngày không quân Mỹ ném xuống hàng nghìn quả bom nhằm chặt đứt con đường huyết mạch. Bà và tiểu đội nữ thanh niên xung phong sống trong những căn hầm chữ A ẩm thấp, bữa cơm thường chỉ có rau tàu bay và nước suối.
Điều kỳ lạ nhất ở cửa hầm của bà Xuân là một khóm hoa mười giờ. "Chúng tôi xin hạt giống từ một nhà dân dưới chân núi, rồi tận dụng vỏ thùng lương khô để làm bồn hoa," bà kể. Mỗi khi máy bay dứt đợt oanh tạc, bụi đất lấp kín cả lối đi, bà Xuân và chị em lại vội vàng dùng đôi tay gầy guộc gạt đất, tưới những giọt nước quý giá cho hoa.
Bà nhớ mãi lần chị Cúc (một trong mười cô gái) trước khi hy sinh vài tiếng còn vuốt lại cánh hoa bị dập: "Hoa còn sống là mình còn sống, Xuân ạ". Khi mười người bạn của bà ngã xuống trong trận bom định mệnh, khóm hoa ấy cũng bị vùi lấp. Sau này, mỗi lần trở lại Đồng Lộc, bà Xuân luôn mang theo một khóm hoa mười giờ đỏ rực để trồng lại, như một cách nối dài tuổi xuân của những người chị em đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.



