Cựu chiến binh

MƯỜI PHÚT GIỮ TRẬN ĐỊA TRÊN VÙNG NƯỚC HỒNG NGỰ

Đồng Tháp18/09/2026xã Tân Hồng (Xã Tân Hồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi muốn kể câu chuyện này không phải về một người, mà về những người lính địa phương và du kích Hồng Ngự.

Bởi có những trận đánh mà lịch sử không thể chỉ ghi tên một cá nhân.

Năm 1967, Huyện ủy và Huyện đội Hồng Ngự nhận định địch sẽ tổ chức càn quét vào vùng Tứ Thường trong mùa nước nổi, trọng điểm là xã Thường Thới Hậu.

Địa hình sông nước khiến quân địch có lợi thế lớn khi sử dụng thuyền bay cơ động.

Nhưng chính địa hình ấy cũng trở thành lợi thế của lực lượng địa phương.

Du kích cùng nhân dân bắt tay xây dựng những “công sự nổi”.

Cọc gỗ được cắm xuống nước.

Lục bình, rau muống và cỏ dại được tận dụng làm vật cản.

Một số công sự được bố trí trên bờ tre, ngọn cây và cả trên sàn nhà của người dân.

Tất cả đều nhằm một mục đích: làm chậm đội hình thuyền bay và tạo điều kiện cho bộ đội địa phương đánh địch.

Ngày 11 tháng 9 năm 1967, đội hình 16 chiếc thuyền bay của địch tiến vào khu vực.

Bộ đội địa phương và du kích Hồng Ngự đã phối hợp chiến đấu.

Trận đánh diễn ra rất nhanh.

Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, chỉ trong khoảng 10 phút, từ 7 giờ 50 đến 8 giờ, lực lượng ta tiêu diệt 15 tên địch, thu 3 thuyền bay và bắn hỏng 5 chiếc khác.

Tôi nghĩ điều đáng nhớ nhất của trận đánh không chỉ là kết quả.

Đó là cách người dân và lực lượng vũ trang địa phương đã biến chính vùng sông nước quê mình thành trận địa.

Không có công sự bê tông.

Không có vũ khí hiện đại.

Chỉ có tre, gỗ, lục bình, rau muống và những người lính hiểu từng con rạch, từng dòng nước.

Bộ đội địa phương là lực lượng nòng cốt.

Du kích là người thông thuộc địa bàn.

Nhân dân là người hỗ trợ phía sau.

Ba lực lượng ấy phối hợp thành một thế trận.

Đó chính là sức mạnh của chiến tranh nhân dân trên vùng đất Hồng Ngự.

Ngày nay, những chiếc thuyền bay năm xưa không còn trên những dòng nước ấy.

Nhưng câu chuyện về trận đánh ngày 11/9/1967 vẫn nhắc chúng ta rằng:

Có những trận đánh được quyết định không chỉ bởi súng đạn, mà còn bởi sự am hiểu địa hình, sự sáng tạo và sức mạnh đoàn kết của quân dân địa phương.

Đó là một phần ký ức không thể thiếu khi kể về truyền thống lực lượng vũ trang Hồng Ngự.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI PHÚT GIỮ TRẬN ĐỊA TRÊN VÙNG NƯỚC HỒNG NGỰ | Câu chuyện thời hoa lửa