Mười sáu tuổi theo tiếng gọi non sông – Một đời trọn nghĩa với Nhân dân
Mới 16 tuổi, bà Tạ Thị Thái đã tình nguyện nhập ngũ, tham gia chiến đấu trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau khi trở về đời thường, bà tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng những việc làm nghĩa tình, trở thành tấm gương sáng về phẩm chất của người lính Cụ Hồ trong thời bình.
Có những con người bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Tuổi mười sáu – lứa tuổi của những ước mơ, của mái trường và những trang sách – nhưng đối với cựu chiến binh Tạ Thị Thái, đó lại là tuổi của ba lô, quân phục và những bước chân hành quân theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Khi tìm hiểu về những cựu chiến binh tiêu biểu của tỉnh Thái Nguyên, tôi đặc biệt xúc động trước câu chuyện của bà. Điều khiến tôi khâm phục không chỉ là những năm tháng bà đã cống hiến trong chiến tranh, mà còn là cách bà tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến cho quê hương khi hòa bình lập lại. Cuộc đời của bà đã cho tôi hiểu rằng, phẩm chất của người lính Cụ Hồ không dừng lại khi rời quân ngũ mà luôn được gìn giữ và tỏa sáng trong từng việc làm giữa đời thường.
Năm 1966, khi mới tròn 16 tuổi, Tạ Thị Thái đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra vô cùng ác liệt, biết bao thanh niên trên khắp mọi miền đất nước sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để lên đường bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc. Sau thời gian huấn luyện, bà được phân công thực hiện nhiệm vụ phục vụ chiến đấu. Dù ở bất kỳ cương vị nào, bà và đồng đội cũng luôn phải đối mặt với những gian khổ, thiếu thốn và sự khốc liệt của chiến tranh. Chính những năm tháng ấy đã tôi luyện nên ý chí kiên cường, tinh thần kỷ luật và lòng yêu nước son sắt của người nữ chiến sĩ trẻ.
Nhắc lại quãng thời gian trong quân ngũ, bà luôn coi tình đồng chí, đồng đội là điều thiêng liêng nhất. Đó là những con người cùng nhau vượt qua gian khó, sẵn sàng sẻ chia từng bữa cơm, ngụm nước và không ngại hy sinh để bảo vệ nhau trong những thời khắc cam go. Với bà, những ký ức ấy là hành trang quý giá theo suốt cuộc đời, trở thành động lực để tiếp tục sống có ích sau khi đất nước được thống nhất.
Khi chiến tranh kết thúc, cũng như hàng triệu người lính khác, bà trở về quê hương để bắt đầu cuộc sống mới. Tuy nhiên, rời quân ngũ không có nghĩa là kết thúc trách nhiệm. Trở về xóm Cao Trãng, xã Phúc Xuân, thành phố Thái Nguyên, bà luôn tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, vận động Nhân dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa, giúp đỡ các gia đình có hoàn cảnh khó khăn và tích cực giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Trong mọi hoạt động, bà đều giữ tác phong giản dị, gần gũi và tinh thần trách nhiệm của một người lính năm xưa.
Điều khiến tôi xúc động nhất là nghĩa cử cao đẹp của bà đối với cộng đồng. Khi địa phương triển khai các công trình phục vụ dân sinh, bà đã tự nguyện hiến gần 1.000 mét vuông đất của gia đình để mở rộng đường giao thông và xây dựng các công trình công cộng. Đó là tài sản được vun đắp bằng biết bao năm lao động cần cù, nhưng trước lợi ích chung của quê hương, bà sẵn sàng hiến tặng mà không hề tính toán thiệt hơn. Bà luôn tâm niệm rằng, khi đất nước đã mang lại hòa bình, mỗi người dân đều có trách nhiệm góp sức xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Không chỉ hiến đất, bà còn tích cực tham gia các hoạt động nhân đạo, thường xuyên giúp đỡ những hộ nghèo, gia đình chính sách và các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Dù tuổi đã cao, bà vẫn là người tiên phong trong nhiều phong trào ở địa phương, được Nhân dân tin yêu và kính trọng. Người dân xóm Cao Trãng không chỉ biết đến bà như một cựu chiến binh mà còn là một người phụ nữ giàu lòng nhân ái, luôn sẵn sàng sẻ chia với cộng đồng.
Qua câu chuyện về cựu chiến binh Tạ Thị Thái, tôi càng thấm thía rằng giá trị của một con người không chỉ được đo bằng những chiến công trong thời chiến mà còn được khẳng định bằng những việc làm ý nghĩa trong thời bình. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần cống hiến vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống hằng ngày của bà. Chính những việc làm bình dị nhưng đầy trách nhiệm ấy đã góp phần làm đẹp thêm hình ảnh người lính Cụ Hồ trong lòng Nhân dân.
Là một đoàn viên thanh niên hôm nay, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn thế hệ cha anh đã hy sinh tuổi xuân để đất nước có được hòa bình, độc lập. Chúng tôi không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có trách nhiệm tiếp nối truyền thống bằng việc không ngừng học tập, rèn luyện, lao động sáng tạo, sống có trách nhiệm với cộng đồng và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Khép lại câu chuyện, hình ảnh người nữ cựu chiến binh với nụ cười hiền hậu và ánh mắt đầy nghị lực vẫn luôn in đậm trong tâm trí tôi. Tuổi mười sáu của bà đã dành cho Tổ quốc, còn những năm tháng sau chiến tranh lại dành trọn cho Nhân dân. Đó chính là vẻ đẹp bền bỉ của một thế hệ đã đi qua "thời hoa lửa", để rồi tiếp tục thắp sáng ngọn lửa yêu nước, tinh thần cống hiến và lòng nhân ái cho các thế hệ hôm nay và mai sau.


