Mưu mẹo chị Sáu
Năm 1945, trong một trận đánh ở xã Tân Hương, chị Sáu Mành (quê ở Bình Hiệp, Mộc Hóa, Tân An) bị địch bắt, bị xích chân đưa vào một bót gần bờ sông. Chị nói với lính canh: “Các ông canh gác dày đặc rồi xích tay tôi làm gì, chi bằng cho tôi đi gánh nước, nấu cơm, giặt giũ, giúp đỡ các ông!”. Nghe bùi tai, bọn lính cởi xích trói cho chị. Được tự do, chị gánh nước chi chúng song cũng vừa tranh thủ quan sát địa hình, địa thế. Một hôm, thừa lúc bọn lính canh vô ý, chị quẳng đôi thùng xuống sông lặn m
Năm 1945, trong một trận đánh ở xã Tân Hương, chị Sáu Mành (quê ở Bình Hiệp, Mộc Hóa, Tân An) bị địch bắt, bị xích chân đưa vào một bót gần bờ sông. Chị nói với lính canh: “Các ông canh gác dày đặc rồi xích tay tôi làm gì, chi bằng cho tôi đi gánh nước, nấu cơm, giặt giũ, giúp đỡ các ông!”. Nghe bùi tai, bọn lính cởi xích trói cho chị. Được tự do, chị gánh nước chi chúng song cũng vừa tranh thủ quan sát địa hình, địa thế. Một hôm, thừa lúc bọn lính canh vô ý, chị quẳng đôi thùng xuống sông lặn mất. Bọn lính phát hiện được, đuổi theo vãi đạn như trấu. Khi trồi lên, chị gặp một chiếc xuồng con và một cô gái. Chị quá giang đến bờ tràm để vô vùng sâu. Khi lên bờ tràm, chị cắm đầu chạy mãi đến lúc mệt lả gặp một bầy trâu, tiếng súng vẫn còn đuổi rát sau lưng. Chị lanh trí lựa bắt một con trâu, nắm chặt dây vầm, nhảy phóc lên lưng trâu, thúc đôi chân vô bẹ sườn trâu. Con trâu dường như hiểu được nỗi hiểm nguy của chị, chạy băng băng vô cánh đồng xa… Chị mệt lả, miệng đắng ngắt vì khát nhưng vẫn ôm chặt lưng trâu và ngất đi… Khi tỉnh dậy, chị thấy mình đang ở Phú Mỹ, vây quanh là các mẹ, các chị với ánh mắt tràn ngập yêu thương, kính phục. Mọi người hỏi chị: “Sao dám bắt trâu người ta? Sao biết đường vô đây?”. Chị cười bẽn lẽn: “Đuối sức quá phải làm đại, vả lại “lạc đường nắm đuôi chó, lạc ngõ nắm đuôi trâu” mà !”.
Một lần khác, tại chợ Phú Mỹ, chị diệt một tên ác ôn. Địch vây ráo riết, chị chạy băng qua đồn rồi chạy xuống sông. Một thằng Tây rượt theo kịp, giương súng kêu chị đầu hàng. Chị lội trở lại, đưa hai tay len song bất ngờ lại nói lớn: “Các anh kia, anh đi với tôi, tôi bị bắt, anh ở lại chịu chung chớ sao lại chạy?”. Thắng Tây giật mình ngoái lại dáo dác nhìn người kia. Chớp thời cơ, chị hụp xuống nước rồi lặn mất.



