NẮM CƠM GIỮA RỪNG
Giữa cánh rừng Trường Sơn, trong một buổi chiều vội vã trước giờ hành quân, hai người lính trẻ ngồi tựa lưng vào nhau, chia đôi nắm cơm còn sót lại. Không có thức ăn kèm, không có nước đủ đầy, nhưng họ vẫn cười rất tươi. Một người nói đùa: “Hòa bình rồi, tao với mày phải ăn một bữa thật no, có thịt, có canh, ăn cho bõ những ngày thế này.” Người kia gật đầu, ánh mắt lấp lánh niềm tin.
Đêm hôm đó, họ cùng bước vào một trận chiến ác liệt. Bom đạn dội xuống không ngừng, đất đá rung chuyển, tiếng gọi nhau lẫn trong khói lửa. Khi trận đánh kết thúc, chỉ còn một người sống sót. Anh ngồi lặng giữa chiến trường, tay vẫn nắm chặt phần cơm chưa kịp ăn hết.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, người lính ấy trở về quê hương, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi lần ngồi trước mâm cơm đầy đủ, anh lại nhớ đến nắm cơm năm xưa, nhớ đến người đồng đội đã không còn nữa.
Có những lời hẹn rất giản đơn…
nhưng phải mang theo suốt cả một cuộc đời.



