NẮM CƠM NGÀY LÊN ĐƯỜNG
Mất cha mẹ từ sớm, Nguyễn Thị Nhỏ lớn lên trong sự chăm sóc của người chị. Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, chị tình nguyện gia nhập thanh niên xung phong. Ngày lên đường, người chị chỉ kịp chuẩn bị cho Nhỏ một bộ quần áo và nắm cơm, rồi tiễn em đi giữa bao lưu luyến.

Nguyễn Thị Nhỏ sinh năm 1944, cùng tuổi với Võ Thị Tần và Hồ Thị Cúc. Tuổi thơ của Nhỏ không bình yên khi bố mẹ mất sớm. Hai chị em gái nương tựa vào nhau, người chị Miên trở thành chỗ dựa lớn nhất của Nhỏ.
Khi chiến tranh phá hoại ngày càng ác liệt, Nhỏ xin gia nhập thanh niên xung phong. Người chị thương em, lo Nhỏ còn trẻ, chưa đủ sức gánh vác những công việc nặng nhọc nơi chiến trường. Nhưng cuối cùng, chị vẫn để em lên đường.
Ngày Nhỏ đi, người chị chuẩn bị cho em bộ quần áo lành lặn nhất và một nắm cơm. Người chị còn bế con ra tiễn. Nhỏ ôm chầm lấy cháu trước lúc rời nhà. Đó là cuộc chia tay mà không ai biết sẽ là lần cuối.
Sau một thời gian ở thanh niên xung phong, Nhỏ trở nên rắn rỏi hơn. Chị chăm chỉ, gương mẫu và tích cực học tập. Càng sống trong môi trường chiến đấu, Nhỏ càng hiểu rõ ý nghĩa của tuổi trẻ và mong muốn đóng góp sức mình cho ngày đất nước thống nhất.
Nhưng chị không có cơ hội trở về gặp lại người chị và đứa cháu nhỏ.
Ngày 24/7/1968, Nguyễn Thị Nhỏ hy sinh cùng chín đồng đội tại Ngã ba Đồng Lộc, khi mới 24 tuổi.
Nắm cơm ngày lên đường của người chị trở thành một hình ảnh giản dị nhưng ám ảnh về sự hy sinh của một thế hệ trẻ trong chiến tranh.



