Cựu chiến binh

NẮM CƠM TRONG HẦM TRÁNH CÀN - NĐC

Trong hầm tối, chúng tôi không nhìn rõ mặt nhau, chỉ cảm nhận được hơi ấm và sự lo lắng. Bên trên, tiếng giày đinh đi lại, tiếng đồ đạc bị lục tung. Có lúc, chúng đứng ngay trên miệng hầm. Tim tôi như ngừng đập. Chỉ cần một tiếng động nhỏ… là tất cả sẽ bị phát hiện

Hà Tĩnh08/04/2026Phan Thị Bình (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi đó, mỗi nhà đều đào hầm bí mật để trú ẩn và giấu cán bộ.

Có một lần, lính Pháp bất ngờ ập vào làng lúc sáng sớm. Chúng bắn súng, la hét, lục soát từng nhà.

Gia đình tôi cùng một cán bộ cách mạng vội chui xuống hầm.

Cái hầm nhỏ lắm, tối và chật. Không khí ngột ngạt, ai cũng nín thở.

Trong lúc đó, tôi nhớ ra trong tay mình còn một nắm cơm – là phần ăn sáng chưa kịp ăn.

Tôi đưa cho anh cán bộ:
‘Anh ăn đi… chắc anh đói lắm…’

Anh lắc đầu:
‘Em ăn đi, còn nhỏ mà…’

Nhưng tôi cứ dúi vào tay anh.

Trong hầm tối, chúng tôi không nhìn rõ mặt nhau, chỉ cảm nhận được hơi ấm và sự lo lắng.

Bên trên, tiếng giày đinh đi lại, tiếng đồ đạc bị lục tung. Có lúc, chúng đứng ngay trên miệng hầm.

Tim tôi như ngừng đập.

Chỉ cần một tiếng động nhỏ… là tất cả sẽ bị phát hiện.

May mắn, sau một lúc, chúng rút đi.

Khi lên khỏi hầm, ánh sáng ùa vào, ai cũng thở phào.

Anh cán bộ nhìn tôi, xúc động nói:
‘Nắm cơm của em… quý hơn vàng.’

Nhiều năm sau, tôi mới hiểu, trong chiến tranh, những thứ nhỏ bé như vậy lại có ý nghĩa rất lớn.

Một nắm cơm… không chỉ nuôi sống con người, mà còn giữ vững niềm tin.

Giờ đây, mỗi bữa ăn đủ đầy, tôi lại nhớ về nắm cơm năm ấy.

Một thời gian khó… nhưng đầy nghĩa tình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NẮM CƠM TRONG HẦM TRÁNH CÀN - NĐC | Câu chuyện thời hoa lửa