Anh hùng Lao động

NẮM ĐẤT TRƯỚC GIỜ XUẤT TRẬN-NĐC

“Tôi nhập ngũ năm 1952, chiến đấu ở vùng trung du gần Thái Nguyên. Những năm tháng ấy, mỗi trận đánh đều rất ác liệt. Trước khi xuất trận, ai cũng hiểu rằng có thể sẽ không trở về

Hà Tĩnh10/04/2026TRẦN VĂN HIẾU (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi nhập ngũ năm 1952, chiến đấu ở vùng trung du gần Thái Nguyên.

Những năm tháng ấy, mỗi trận đánh đều rất ác liệt. Trước khi xuất trận, ai cũng hiểu rằng có thể sẽ không trở về.

Trong đơn vị tôi có một đồng chí tên Bình. Anh ít nói, nhưng rất tình cảm.

Trước mỗi trận đánh, anh thường lặng lẽ cúi xuống, nắm một nắm đất bỏ vào túi áo.

Tôi hỏi:
‘Anh làm gì vậy?’

Anh cười nhẹ:
‘Đất quê mình đó… mang theo cho đỡ nhớ.’

Hóa ra, anh mang theo nắm đất như mang theo quê hương bên mình.

Một lần, trước trận đánh lớn, anh lại làm như vậy.

Tôi nhìn theo, thấy lòng mình cũng nghẹn lại.

Trận đánh hôm đó rất ác liệt.

Sau trận… anh không trở về.

Khi thu dọn đồ của anh, chúng tôi tìm thấy trong túi áo vẫn còn nắm đất ấy.

Người chỉ huy cầm lên, lặng đi một lúc rồi nói:
‘Đưa nắm đất này về quê cho gia đình.’

Sau này, tôi có dịp về quê anh, trao lại nắm đất đó cho mẹ anh.

Bà cầm lấy, nước mắt rơi:
‘Nó mang đất quê đi… rồi lại gửi về…’

Đến bây giờ, mỗi khi bước chân trên mảnh đất quê hương, tôi lại nhớ đến anh.

Một nắm đất nhỏ… nhưng chứa cả tình yêu quê hương và sự hy sinh của người lính.

Thời hoa lửa, chúng tôi đã sống như thế – mang theo quê hương trong tim, dù đi đến bất cứ nơi đâu.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn