Người có công giúp đỡ cách mạng

NĂM NGƯỜI NẰM LẠI BÊN ĐƯỜNG 16A

Tác giả : Phạm Thị Phương Anh

Thái Nguyên22/08/2026phường An Biên (phường An Biên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm người con của Đại đội 913

Có những người hy sinh giữa chiến trường và tên tuổi được ghi trong những trang sử. Cũng có những người nằm lại bên một cung đường, nơi ngày hôm qua họ còn cùng đồng đội san đất, sửa đường.

Đối với các cựu thanh niên xung phong Đại đội 913, năm cái tên Nông Thị Đằm, Nguyễn Thị Đặng, Trần Thị Công, Hoàng Thị Phân và Lý Thị Hồng mãi mãi là những cái tên không thể quên.

Đại đội 913 thuộc Đội 91 Bắc Thái được thành lập khi chiến tranh phá hoại miền Bắc ngày càng ác liệt. Nhiệm vụ của họ là bảo đảm giao thông trên những tuyến đường quan trọng, giúp các đoàn xe vận chuyển quân lương, vũ khí và phương tiện hướng về chiến trường miền Nam.

Những đội viên của Đại đội còn rất trẻ. Họ đến từ Na Rì, Định Hóa và nhiều vùng quê của Bắc Thái. Có người đi TNXP vì tiếng gọi của Tổ quốc, có người đi với niềm tin giản dị rằng mình có thể góp một phần sức lực cho đất nước.

Hằng ngày, họ đối diện với bom đạn. Bom vừa dứt, họ lại ra đường. Những hố bom phải được lấp, những đoạn đường bị phá phải được sửa. Phía sau mỗi cung đường là những đoàn xe đang chờ.

Ngày 29/12/1972, tại xóm Ao Sen, xã Nam Hòa, một trận bom đã cướp đi 5 đội viên Đại đội 913.

Năm người con gái đang làm nhiệm vụ đã không trở về. Tám đồng đội khác bị thương. Trong đó, Nông Thị Đằm bị mảnh bom cắm sâu vào ngực.

Người y tá Trần Thị Học đã cố gắng cứu chị. Nhưng biết mình không thể sống, Đằm vẫn chỉ lo cho những người khác. Chị nhắn đồng đội đừng vì mình mà dừng lại.

Sau khi tiễn năm đồng đội, Đại đội 913 tiếp tục trở lại tuyến đường. Hàng trăm xe cơ giới đang chờ thông tuyến. Nỗi đau không thể khiến nhiệm vụ dừng lại.

Họ san đất, lấp hố bom, sửa mặt đường. Đến tối, đoàn xe tiếp tục di chuyển.

Những năm tháng sau đó, đất nước bước đến ngày thống nhất. Những người còn sống trở về. Nhưng năm người con của Đại đội 913 mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.

Nửa thế kỷ sau, các cựu TNXP vẫn mong muốn nơi năm đồng đội hy sinh có một tấm bia ghi dấu.

Không phải để nhắc lại chiến tranh, mà để nhắc rằng đã từng có năm người con gái trẻ đứng giữa bom đạn và chọn ở lại với nhiệm vụ cho đến giây phút cuối cùng.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn