Nắm tay nhau qua lửa đạn
Rừng im lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim. Trung đội của anh Dũng đang hành quân xuyên qua một khu rừng già, chuẩn bị tiếp cận trận địa mới. Ai cũng mệt, nhưng không ai dám dừng lại lâu.
Đó là một đêm không trăng. Rừng im lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim. Trung đội của anh Dũng đang hành quân xuyên qua một khu rừng già, chuẩn bị tiếp cận trận địa mới. Ai cũng mệt, nhưng không ai dám dừng lại lâu. Đi giữa hàng quân là Tuấn – cậu lính trẻ nhất đơn vị. Tuấn mới nhập ngũ chưa đầy một năm, dáng người gầy, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ vừa lo lắng vừa quyết tâm. Dũng thường đi phía sau, để ý từng người. Anh biết Tuấn còn non, nên lúc nào cũng âm thầm quan sát. Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên. “Đoàng!” Đất đá bắn tung. Cả đội hình lập tức tản ra, nằm xuống. Địch đã phát hiện và nổ súng. Trong ánh chớp lửa, Dũng thấy Tuấn ngã xuống. “Tuấn!” – anh gọi, nhưng không có tiếng trả lời. Không kịp suy nghĩ, Dũng bò nhanh về phía Tuấn, mặc cho đạn vẫn xé gió trên đầu. Khi đến nơi, anh thấy Tuấn bị thương ở chân, máu thấm ướt cả ống quần. “Em… em không đi được…” Tuấn nói, giọng run. Dũng nhìn quanh. Nếu không rút ngay, cả hai sẽ bị kẹt lại. Anh nghiến răng:
“Bám chặt vào anh!” Dũng khoác Tuấn lên vai, từng bước, từng bước lùi về phía sau. Mỗi bước đi là một lần gồng mình. Đạn vẫn bay, đất vẫn nổ, nhưng anh không dừng lại. Có lúc, Dũng trượt chân, cả hai ngã xuống. Tuấn hoảng hốt:
“Anh bỏ em đi! Anh mà ở lại sẽ nguy hiểm!” Dũng quát khẽ:
“Im! Đồng đội không bao giờ bỏ nhau!” Phải mất rất lâu, Dũng mới đưa được Tuấn về vị trí an toàn phía sau. Khi y tá tiếp nhận Tuấn, anh mới ngồi phịch xuống, thở dốc. Lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi và bùn đất. Tuấn nắm chặt tay anh, mắt đỏ hoe:
“Em tưởng… em không còn gặp lại mọi người nữa…” Dũng chỉ cười:
“Còn sống là còn gặp. Có anh em ở đây, không ai bị bỏ lại đâu.” Sau trận đó, Tuấn được chuyển về tuyến sau điều trị. Trước khi đi, cậu cứ ngoái lại nhìn, như muốn ghi nhớ từng gương mặt. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, Tuấn tìm lại được Dũng. Cậu – giờ đã là một người đàn ông trưởng thành – bước đến, đứng nghiêm rồi bất ngờ ôm chầm lấy anh. “Anh còn nhớ em không?” Dũng nhìn một lúc, rồi bật cười:
“Cậu lính hay bị tụt lại phía sau phải không?” Cả hai cùng cười, nhưng trong mắt đều ánh lên sự xúc động. Có những mối quan hệ không cần nói nhiều. Chỉ một lần nắm tay giữa lằn ranh sống – chết,
là đủ để gắn bó cả một đời. Đó là tình đồng đội –
thứ tình cảm được tôi luyện trong lửa đạn,
và không bao giờ phai theo năm tháng.



