Cựu chiến binh

Nắng lên sau chiến tranh

nắng lên sau chiến tranh” không chỉ là một khoảnh khắc, mà là kết quả của biết bao hy sinh.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Hòa vào một buổi sáng mùa hè, khi ánh nắng trải dài trên cánh đồng quê yên ả. Ít ai biết rằng, người đàn ông với nụ cười hiền hậu ấy đã từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Bác nói với tôi:
“Cháu biết không, điều quý giá nhất không phải là sống sót sau chiến tranh… mà là được thấy nắng lên sau chiến tranh.” Câu nói ấy khiến tôi tò mò, và bác bắt đầu kể. Ngày đó, bác Hòa là một người lính trẻ, tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Những năm tháng ấy là chuỗi ngày gian khổ, thiếu thốn và luôn đối mặt với hiểm nguy. Bom đạn, hành quân, những đêm rừng lạnh buốt – tất cả đã trở thành một phần cuộc sống. Bác kể, có một trận đánh mà bác không bao giờ quên. Đơn vị của bác phải bám trụ trong một khu rừng suốt nhiều ngày. Lương thực cạn dần, nước uống cũng hiếm. Nhưng điều khó khăn nhất không phải là cái đói, mà là sự căng thẳng kéo dài. Trong đơn vị có anh Thành – một người lính hơn bác vài tuổi, luôn lạc quan và hay kể chuyện để mọi người quên đi mệt mỏi. Anh thường nói:
“Rồi sẽ có ngày chúng ta về nhà, lại được ngắm nắng, nghe tiếng gà gáy, như chưa từng có chiến tranh.” Câu nói ấy trở thành niềm hy vọng của cả đơn vị. Một buổi sáng, khi trận đánh vừa kết thúc, khói súng còn chưa tan hết, bác Hòa cùng đồng đội bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Trước mắt họ là một khung cảnh tan hoang: cây cối gãy đổ, đất đá xới tung. Nhưng ở phía xa, ánh mặt trời bắt đầu ló lên sau những tán cây. Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống khu rừng, xuyên qua làn khói mỏng, tạo thành những vệt sáng dịu dàng. Đó là một cảnh tượng mà bác nói rằng suốt đời không quên. Anh Thành đứng bên cạnh bác, nhìn lên bầu trời rồi cười:
“Thấy chưa… nắng lên rồi.” Nhưng cũng chính trong trận đánh ấy, anh Thành đã không còn. Khi kể đến đây, bác Hòa lặng đi một lúc lâu. Ánh mắt bác nhìn xa xăm, như đang sống lại khoảnh khắc năm xưa. Bác nói:
“Anh ấy không kịp trở về… nhưng anh ấy đã nhìn thấy nắng.” Chiến tranh kết thúc, bác Hòa trở về quê hương. Những ngày đầu, mọi thứ đều khó khăn. Làng xóm bị tàn phá, ruộng đồng bỏ hoang. Nhưng rồi, từng chút một, cuộc sống dần hồi sinh. Người dân bắt đầu dựng lại nhà cửa. Trẻ em lại cắp sách đến trường. Tiếng cười dần thay cho tiếng bom. Một buổi sáng, khi đang đứng trên cánh đồng vừa gieo lại, bác Hòa nhìn thấy ánh nắng trải dài trên những mầm lúa non. Khoảnh khắc ấy, bác chợt nhớ đến lời anh Thành năm xưa. “Nắng lên rồi…” Nhưng lần này, không còn khói súng, không còn chiến tranh – chỉ còn lại sự bình yên. Bác quay sang tôi, giọng trầm ấm:
“Cháu thấy không, nắng sau chiến tranh không chỉ là ánh mặt trời… mà là sự sống, là hy vọng, là những gì chúng ta phải giữ gìn.” Tôi đứng lặng, nhìn theo hướng ánh nắng đang phủ kín cánh đồng. Và tôi hiểu, “nắng lên sau chiến tranh” không chỉ là một khoảnh khắc, mà là kết quả của biết bao hy sinh. Để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình – dưới ánh nắng ấm áp và yên bình ấy.

Tôi gặp bác Hòa vào một buổi sáng mùa hè, khi ánh nắng trải dài trên cánh đồng quê yên ả. Ít ai biết rằng, người đàn ông với nụ cười hiền hậu ấy đã từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Bác nói với tôi:
“Cháu biết không, điều quý giá nhất không phải là sống sót sau chiến tranh… mà là được thấy nắng lên sau chiến tranh.” Câu nói ấy khiến tôi tò mò, và bác bắt đầu kể. Ngày đó, bác Hòa là một người lính trẻ, tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Những năm tháng ấy là chuỗi ngày gian khổ, thiếu thốn và luôn đối mặt với hiểm nguy. Bom đạn, hành quân, những đêm rừng lạnh buốt – tất cả đã trở thành một phần cuộc sống. Bác kể, có một trận đánh mà bác không bao giờ quên. Đơn vị của bác phải bám trụ trong một khu rừng suốt nhiều ngày. Lương thực cạn dần, nước uống cũng hiếm. Nhưng điều khó khăn nhất không phải là cái đói, mà là sự căng thẳng kéo dài. Trong đơn vị có anh Thành – một người lính hơn bác vài tuổi, luôn lạc quan và hay kể chuyện để mọi người quên đi mệt mỏi. Anh thường nói:
“Rồi sẽ có ngày chúng ta về nhà, lại được ngắm nắng, nghe tiếng gà gáy, như chưa từng có chiến tranh.” Câu nói ấy trở thành niềm hy vọng của cả đơn vị. Một buổi sáng, khi trận đánh vừa kết thúc, khói súng còn chưa tan hết, bác Hòa cùng đồng đội bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Trước mắt họ là một khung cảnh tan hoang: cây cối gãy đổ, đất đá xới tung. Nhưng ở phía xa, ánh mặt trời bắt đầu ló lên sau những tán cây. Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống khu rừng, xuyên qua làn khói mỏng, tạo thành những vệt sáng dịu dàng. Đó là một cảnh tượng mà bác nói rằng suốt đời không quên. Anh Thành đứng bên cạnh bác, nhìn lên bầu trời rồi cười:
“Thấy chưa… nắng lên rồi.” Nhưng cũng chính trong trận đánh ấy, anh Thành đã không còn. Khi kể đến đây, bác Hòa lặng đi một lúc lâu. Ánh mắt bác nhìn xa xăm, như đang sống lại khoảnh khắc năm xưa. Bác nói:
“Anh ấy không kịp trở về… nhưng anh ấy đã nhìn thấy nắng.” Chiến tranh kết thúc, bác Hòa trở về quê hương. Những ngày đầu, mọi thứ đều khó khăn. Làng xóm bị tàn phá, ruộng đồng bỏ hoang. Nhưng rồi, từng chút một, cuộc sống dần hồi sinh. Người dân bắt đầu dựng lại nhà cửa. Trẻ em lại cắp sách đến trường. Tiếng cười dần thay cho tiếng bom. Một buổi sáng, khi đang đứng trên cánh đồng vừa gieo lại, bác Hòa nhìn thấy ánh nắng trải dài trên những mầm lúa non. Khoảnh khắc ấy, bác chợt nhớ đến lời anh Thành năm xưa. “Nắng lên rồi…” Nhưng lần này, không còn khói súng, không còn chiến tranh – chỉ còn lại sự bình yên. Bác quay sang tôi, giọng trầm ấm:
“Cháu thấy không, nắng sau chiến tranh không chỉ là ánh mặt trời… mà là sự sống, là hy vọng, là những gì chúng ta phải giữ gìn.” Tôi đứng lặng, nhìn theo hướng ánh nắng đang phủ kín cánh đồng. Và tôi hiểu, “nắng lên sau chiến tranh” không chỉ là một khoảnh khắc, mà là kết quả của biết bao hy sinh. Để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình – dưới ánh nắng ấm áp và yên bình ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn