Bài viết

Nắng Qua Mùa Đạn Lửa

Hà Tĩnh29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa nắng năm ấy đến muộn. Ánh mặt trời len qua những đám mây xám còn sót lại, rọi xuống cánh đồng vừa hồi sinh sau những tháng ngày đạn lửa. Đất vẫn còn khô cằn, loang lổ những vết tích chưa kịp xóa, nhưng đâu đó, những mầm xanh đã bắt đầu nhú lên – yếu ớt mà kiên cường. Vy đứng trên bờ ruộng, nheo mắt nhìn về phía chân trời. Cô đã trở về làng được hơn một tháng, sau những năm dài sơ tán. Mọi thứ vừa quen vừa lạ. Con đường đất ngày xưa giờ gập ghềnh hơn, hàng tre đầu ngõ cũng thưa đi, nhưng ánh nắng thì vẫn vậy – vẫn ấm, vẫn dịu dàng như ký ức tuổi thơ. “Vy!” Tiếng gọi khiến cô quay lại. Đó là Nam, người bạn thuở nhỏ, giờ đã là một chàng trai rắn rỏi. Trên vai anh là chiếc cuốc, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. “Ra đồng sớm thế?” Vy hỏi. Nam cười nhẹ. “Phải tranh thủ. Đất mới yên, phải gieo lại từ đầu.” Vy nhìn theo những luống cày còn mới, lòng chợt se lại. Cô nhớ những ngày cả làng phải rời đi, bỏ lại ruộng vườn và những mùa lúa chưa kịp gặt. Khi ấy, không ai dám nghĩ sẽ có ngày quay lại. “Anh có nghĩ… mọi thứ sẽ như xưa không?” cô khẽ hỏi. Nam im lặng một lúc, rồi lắc đầu. “Không giống hoàn toàn. Nhưng có thể tốt hơn, nếu mình không bỏ cuộc.” Câu nói ấy khiến Vy suy nghĩ rất lâu. Những ngày sau đó, cô bắt đầu cùng Nam và mọi người ra đồng. Bàn tay quen cầm bút giờ vụng về với cuốc xẻng, nhưng cô không nản. Mỗi ngày trôi qua, cô cảm nhận rõ hơn nhịp sống đang dần trở lại. Một buổi trưa, khi nắng đổ xuống rực rỡ nhất, Vy ngồi nghỉ bên bờ ruộng. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi đất mới. Cô nhắm mắt, để ánh nắng chạm lên khuôn mặt. “Đẹp không?” Nam hỏi, ngồi xuống bên cạnh. Vy gật đầu. “Em quên mất cảm giác này rồi.” Nam nhìn ra cánh đồng. “Anh cũng vậy. Những ngày ở ngoài đó… chỉ toàn khói và lửa.” Vy không hỏi thêm. Cô hiểu, có những ký ức không cần nói ra. Nhưng chính vì thế, những khoảnh khắc bình yên này càng trở nên quý giá. Mùa vụ đầu tiên sau chiến tranh không dễ dàng. Mưa nắng thất thường, đất chưa hồi lại hoàn toàn. Nhưng rồi, những bông lúa vẫn lớn lên, vàng dần dưới ánh mặt trời. Ngày gặt đến, cả làng rộn ràng như mở hội. Tiếng cười vang lên giữa cánh đồng, át đi những ký ức u buồn còn sót lại. Vy đứng giữa ruộng lúa chín, đưa tay chạm vào những bông lúa nặng hạt. Ánh nắng chiếu xuống, làm cả cánh đồng như bừng sáng. “Thấy chưa,” Nam nói, “nắng vẫn qua được mùa đạn lửa.” Vy mỉm cười. Cô hiểu rằng ánh nắng không chỉ là ánh sáng của trời đất, mà còn là niềm tin, là sự sống, là khả năng bắt đầu lại dù đã trải qua mất mát. Chiều hôm ấy, khi mặt trời dần lặn, Vy đứng trên bờ ruộng nhìn về phía xa. Không còn khói bom, không còn tiếng súng. Chỉ còn lại một vùng trời trong vắt và những cánh đồng đang thì thầm trong gió. Nắng vẫn ở đó. Và con người cũng vậy – vẫn đứng lên, vẫn tiếp tục, đi qua mùa đạn lửa để tìm lại ánh sáng cho chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn