Bài viết

NÉM NGƯỜI VÀO CHẢO NƯỚC SÔI, DỘI NƯỚC SÔI VÀ ĐỔ THAN ĐỎ LÊN NGƯỜI

An Giang26/06/2026BAN LIÊN LẠC TÙ BINH VIỆT NAM (ĐOÀN THANH NIÊN ĐẶC KHU PHÚ QUỐC)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NÉM NGƯỜI VÀO CHẢO NƯỚC SÔI, DỘI NƯỚC SÔI VÀ ĐỔ THAN ĐỎ LÊN NGƯỜI

Ở Trại giam tù binh Phú Quốc, bọn giám thị và quân cảnh cũng áp dụng hình phạt dã man như thời trung cổ. Đó là ném người vào chảo nước sôi.

Cuối tháng 1-1971, tù binh phân khu B10 đấu tranh không làm những việc tạp dịch mang tính chất quân sự. Địch chấp nhận nhưng trong lòng rất tức tối.

Ngày 30-1-1971, chúng dẫn một số anh em đi làm bên ngoài. Tên quân cảnh canh giữ vô cớ đẩy một anh té ngã vào hàng rào dây kẽm gai, bị anh em phản đối, đòi cho anh em vào trại và không đi làm nữa. Tối đến, khi quân cảnh và giám thị vào điểm danh, có mấy tên ra hái ớt của anh em trồng phía sau. Một số anh em lượm đá ném phản đối, chúng bỏ đi ra.

Sáng ngày 31-1-1971, giám thị gọi 15 người bị tình nghỉ là đầu sỏ đưa qua nhà giám thị ở phân khu D10, tức khu chiêu hồi để đánh đập, ép buộc các anh vào ở trong khu này. Các anh không chịu. Bọn trật tự do tên Huỳnh (quê ở Phú Hòa Đông, Củ Chi) làm trưởng nhóm đánh đập anh em hăng nhất. Hắn cầm dùi cui gõ vào mắt cá chân các anh.

Trong số những anh em bị đánh có anh Đặng Văn Bê (tức Minh, quê ở Cai Lậy, Tiền Giang), anh Mỹ, anh Lê Hữu Xê (quê Thừa Thiên – Huế) và anh Dương Văn Mến (quê Củ Chi).

Trong khi bị chúng đánh đập, anh Bê mắng chúng là quân bán nước và hô: “Đả đảo Mỹ - Thiệu! Hồ Chí Minh muôn năm!”.

Chúng bắt anh ngồi xuống, lấy bao bố chỉ xanh trùm vào người, xô ngã anh xuống rồi nắm miệng bao kéo anh vào nhà bếp, rồi hai đứa hai đầu bao nhấc anh lên ném vào chảo nước đang sôi. Một lúc sau, chúng lôi anh ra, toàn thân anh Đặng Văn Bê bị vuột da trắng xát, anh đã chết ngay trong chảo nước sôi.

Thế nhưng để tránh né tội ác này, bọn chúng đã tìm cách che đậy, lấp liếm những tội ác ghê rợn ấy. Trong Phiếu trình số 630/TTM đề ngày 13-2-1971 gửi lên Tổng trưởng Quốc phòng, do Trung tướng Nguyễn Văn Mạnh, Tham mưu trưởng Bộ Tham mưu ký, đã giải thích về cái chết của anh Bê (tức Minh) như sau: “Tù nhân Đặng Văn Bê số tù 514.10.846 đã tắt thở tại bệnh xá vì kiệt sức trong 2 ngày tuyệt thực”.

Sau khi kéo anh Bê ra, chúng lại dùng bao bố trùm lên anh Mỹ rồi khiêng ném vào chảo một lúc mới lôi ra. Nhưng có lẽ khi luộc anh Bê, lửa tàn, nước đã phần nào bị nguội nên anh Mỹ bất tỉnh một lúc, nhưng không chết mà chỉ bị phỏng. Sau đó khi anh tỉnh lại, chúng lôi anh đi nơi khác nên anh em không rõ anh đã hy sinh hay còn sống sót.

Vẫn bằng cách ấy, chúng tiếp tục ném anh Lê Hữu Xê (quê Thừa Thiên – Huế) vào chảo nước sôi. Một tên quân cảnh gào lên: “Nhận nó xuống cho chết!”. Nhưng có tên ngăn lại. Chúng lôi anh ra, đá vào người, giẫm lên bụng cho nước trào ra.

Riêng anh Dương Văn Mến, tuy cũng bị trùm bao bố nhưng có lẽ chúng tưởng anh đã chết bởi những trận đòn trước đó, nên anh thoát được cảnh bị ném vào chảo nước sôi.

Ở phân khu C6 cũng có trường hợp ba tù bình bị luộc chết vào năm 1969. Một hôm, quân cảnh dẫn anh em vào rừng lấy củi. Trong lúc làm việc, quân cảnh vô cớ đánh anh em rất dã man nên có 3 tù binh đã đánh lại chúng, một tên quân cảnh bị thương. Cuối buổi trưa, khi anh em về đến phân khu, địch bắt ba anh ra trói ở cửa cổng và đánh đập dữ dội suốt một ngày. Khi đã mệt, chúng lấy ba chiếc lò bắc ba cái chảo nấu nước sôi để ở giữa các lớp rào kẽm gai, gần cửa cổng... Khi nước sôi, chúng trùm bao bố lên đầu ba người, cột miệng bao lại, khiêng bỏ vào chảo nước đang sôi. Ba anh bị luộc chết ngay trong chảo nước...

Đó chỉ là những trường hợp điển hình, chúng để cho từ binh chứng kiến nhằm răn đe những ai dám chống đối lại chúng. Nhưng còn nhiều trường hợp khác chúng “luộc người để thủ tiêu những tù binh dám chống lại chúng mà chỉ có bọn chúng mới biết.

Ngoài việc ném người vào chảo nước đang sôi, chúng còn dội nước sôi lên người cho đến chết như trường hợp ở phân khu B5, bọn giám thị cho quân cảnh bắt anh Xô bỏ vào bao tải cột miệng lại rồi thay nhau đấm đá anh. Anh mắng chúng, chúng trả thù bằng cách múc nước sôi dội lên người anh cho đến khi anh hy sinh.

Ngoài ra, ở phân khu C8, cuối năm 1970 cũng có một tù binh bị trùm bao bố và dội nước sôi đến chết.

Anh Nguyễn Ngọc Điền, trong nhóm năm người (Phạm Thanh Cường (Bến Tre), Đặng Đáo (Quảng Ngãi), Nguyễn Chí Công (Bình Dương), Nguyễn Văn Thanh (Nhà Bè) và Nguyễn Ngọc Điền (Cần Giuộc, Long An)) tham gia trừng trị hai tên trật tự Can và Ngọc, bị địch đưa vào nhà bếp trói lại, trùm bao bố chỉ xanh. Sau đó, chúng đè anh nằm xuống và múc nước sôi trong chảo dội lên người. Anh Điển lớn con, khỏe mạnh, giãy giụa dữ dội làm nước sôi văng vào mấy tên trật tự. Lúc ấy có tên quân cảnh nói đừng dội nữa nên bọn trật tự ngừng tay. Một lát sau, chúng đem nước lạnh ra xối lên người anh mới tỉnh. Chúng lại nhảy lên người anh giẫm đạp cho đến khi anh bất tỉnh mới đưa vào chuồng cọp. Một thời gian sau, chúng đưa anh cùng bốn anh trong nhóm ra xử tại Tòa án quân sự ở Cần Thơ.

Trường hợp đổ lửa than đỏ lên người xảy ra vào tháng 9-1969 ở phân khu A8. Để trả thù cho tên Tổng Đại diện Nguyễn Ngọc Ai bị anh em tù binh cảnh cáo, dùng bàn chải đánh răng đâm vào mắt, làm hắn bị thương, chúng bắt 6 tù binh tra khảo, trong đó có anh Ba Dân (quê Bến Tre). Anh Ba Dân bị chúng đánh đập, tra tấn để khai thác tin tức nhưng anh đã dũng cảm không khai báo gì. Bọn an ninh tàn ác còn lấy bao bố nhúng nước lạnh, trùm lên người anh Ba Dân cột miệng bao lại, đè anh nằm xuống, rồi lấy xẻng xúc than đỏ đổ lên người anh. Than nóng làm anh Ba Dân bị phỏng rất nặng, da thịt cháy bốc mùi khét lẹt. Sau đó chúng đưa anh đi khu khác nên anh em cũng không biết anh sống chết ra sao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn