Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nén hương tuổi 102 và những bóng hình trong sương khói

Thái Nguyên01/07/2026TQH L K23 (Trường Đại học Khoa học)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi nhà nhỏ ở Quảng Trị, khói hương trên bàn thờ liệt sĩ chưa bao giờ tắt. Ở tuổi 102, mỗi ngày đối với mẹ Đào Thị Vui là một cuốn phim quay chậm về quá khứ. Bài văn này khắc họa hình ảnh mẹ ngồi bên hiên nhà, đôi bàn tay nhăn nheo run run thắp nén hương thơm hướng về phía nghĩa trang. Trong làn khói hương mờ ảo, mẹ như thấy lại dáng hình vạm vỡ của người chồng ngày ra trận và nụ cười rạng rỡ của người con trai thuở mười chín, đôi mươi. Mẹ không còn khóc được nữa, bởi nước mắt mẹ đã cạn từ mấy chục năm trước. Lòng mẹ giờ đây thanh thản, niềm vui lớn nhất của mẹ ở tuổi bách niên là được nhìn thấy quê hương Quảng Trị hồi sinh, những hố bom năm xưa giờ đã xanh mướt bóng tre, bóng lúa. Mẹ sống thọ như một món quà mà lịch sử đền đáp cho những hy sinh vĩ đại của mẹ.

Đứng trước một cụ già 102 tuổi như Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui, mỗi người trẻ chúng ta không khỏi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Sự tồn tại của mẹ chính là một đặc ân của lịch sử dành cho thế hệ hôm nay, để chúng ta còn có cơ hội được đền ơn đáp nghĩa, được thể hiện lòng biết ơn bằng những hành động thiết thực. Bài văn này là lời kêu gọi đoàn viên, thanh niên tích cực tham gia vào các hoạt động "Đền ơn đáp nghĩa", chăm sóc phụng dưỡng các Mẹ Việt Nam Anh hùng. Việc đến thăm mẹ, nghe mẹ kể chuyện, giúp mẹ dọn dẹp ngôi nhà không chỉ là nghĩa vụ đạo đức, mà còn là một cơ hội để người trẻ tự giáo dục bản thân về lòng yêu nước. Hãy làm sao để những năm tháng cuối đời của các mẹ như mẹ Vui được sưởi ấm bằng tình yêu thương, bằng sự trân trọng và tiếp nối lý tưởng của xã hội hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn