Ngày anh trở về
Ngày anh trở về Con đường làng năm ấy vẫn vậy – vẫn những hàng tre nghiêng mình trong gió, vẫn con mương nhỏ róc rách chảy qua những mùa mưa nắng. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ
Ngày anh trở về Con đường làng năm ấy vẫn vậy – vẫn những hàng tre nghiêng mình trong gió, vẫn con mương nhỏ róc rách chảy qua những mùa mưa nắng. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ. Người ta bảo nhau: “Có người lính trở về…” Anh bước chậm trên con đường đất đỏ, đôi chân không còn nhanh nhẹn như thuở ra đi. Chiếc ba lô cũ bạc màu khoác trên vai, bộ quân phục đã sờn, nhưng ánh mắt thì vẫn sáng – ánh mắt của một người đã đi qua chiến tranh và còn giữ được niềm tin. Mỗi bước chân là một lần ký ức ùa về. Ngày anh rời làng, trời cũng trong xanh như thế. Mẹ đứng ở cuối ngõ, không gọi với theo, chỉ lặng lẽ nhìn. Anh biết, nếu quay lại thêm một lần nữa, có lẽ mình sẽ không đủ can đảm để đi. Nên anh đã đi thẳng. Và hôm nay, anh trở về. Cánh cổng tre trước nhà vẫn đó, chỉ là đã cũ hơn, xiêu vẹo hơn. Anh đứng lặng hồi lâu, bàn tay run run chạm vào từng thanh tre như chạm vào một phần ký ức. “Mẹ ơi… con về rồi…” Tiếng gọi khe khẽ tan vào khoảng không. Không có tiếng trả lời. Căn nhà nhỏ im lặng đến lạ. Mái ngói rêu phong, bậc cửa phủ một lớp bụi thời gian. Anh bước vào, lòng chợt thắt lại. Trên chiếc bàn gỗ cũ, vẫn còn đó chiếc khăn nâu – thứ mà mẹ đã dùng để gói cơm cho anh ngày lên đường. Anh cầm lấy, siết chặt. “Mẹ…” Giọng anh nghẹn lại. Người hàng xóm già từ đâu bước tới, nhìn anh rất lâu, rồi khẽ thở dài:
“Con… về rồi đó à…” Anh quay lại, ánh mắt đầy hy vọng:
“Mẹ cháu… đâu rồi bác?” Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào không gian tĩnh lặng. Bà cụ chậm rãi ngồi xuống, giọng trầm buồn:
“Mẹ con… mất mấy năm rồi. Bà vẫn chờ con… ngày nào cũng ra ngồi ở cuối làng.” Anh lặng người. Mọi âm thanh như biến mất. Chỉ còn lại tiếng tim đập nặng nề trong lồng ngực. “Bà cứ nói… ‘nó sẽ về… mẹ phải chờ’… Rồi một chiều… bà không vào nhà nữa…” Chiếc khăn trên tay anh rơi xuống đất. Anh bước đi như người mất hồn, ra phía cuối làng – nơi con đường anh vừa đi qua. Chiều đang buông. Gió thổi nhẹ qua hàng tre, xào xạc như tiếng gọi từ xa xăm. Anh đứng đó, nơi mà năm xưa mẹ đã đứng tiễn, nơi mà suốt bao năm bà ngồi chờ. “Mẹ… con về rồi…” Lần này, giọng anh không còn kìm được nữa. Nước mắt rơi. Không phải nước mắt của một người lính từng đối mặt với bom đạn, mà là nước mắt của một đứa con trở về quá muộn. Anh quỳ xuống, đặt chiếc khăn nâu lên nền đất, như thể đang đặt nó vào tay mẹ. “Con xin lỗi…” Gió vẫn thổi, nhẹ như một bàn tay vô hình vuốt lên mái tóc anh. Ở đâu đó, giữa hoàng hôn yên ả, có lẽ người mẹ năm ấy đã nghe thấy. Và có lẽ, bà đã mỉm cười. Bởi cuối cùng, đứa con của bà… cũng đã trở về.



