Ngày không còn ai đợi
Anh từng quen với việc có một người đợi mình trở về.
Một bữa cơm nóng, một câu hỏi quen thuộc, một ánh nhìn thân thuộc.
Nhưng rồi một ngày, tất cả không còn.
Ngôi nhà vẫn đó, nhưng không còn ai đợi.
Anh nhận ra, sự chờ đợi là một điều rất lớn lao, dù thường bị xem là bình thường.
Và khi không còn, khoảng trống ấy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.



