ngày năm 1954
9. ĐÊM CUỐI Ở ĐIỆN BIÊN
Đêm 6 tháng 5 năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ chìm trong sự tĩnh lặng khác thường. Không gian như nén chặt lại trước cơn bão lớn. Trên bầu trời, ánh trăng nhợt nhạt soi xuống những chiến hào ngoằn ngoèo, nơi hàng vạn người lính đang chờ giờ phút quyết định.
Trong chiến hào, người lính trẻ siết chặt tay đồng đội bên cạnh. Họ không nói nhiều, chỉ trao nhau ánh nhìn đầy quyết tâm. Sau 56 ngày đêm chiến đấu gian khổ, ai cũng hiểu rằng, đêm nay là đêm cuối cùng – đêm của quyết chiến, quyết thắng.
Tiếng pháo chuẩn bị của ta bắt đầu vang lên, dồn dập, mạnh mẽ, xé tan màn đêm tĩnh lặng. Mặt đất rung chuyển, ánh lửa bừng sáng khắp các cứ điểm địch. Những người lính đứng bật dậy, chỉnh lại quân trang, nắm chắc vũ khí trong tay.
Có người lặng lẽ móc trong túi áo ra tấm ảnh gia đình đã nhàu nát, nhìn thật nhanh rồi cất đi. Có người khẽ thì thầm gọi tên mẹ, tên quê hương. Nhưng không ai chùn bước. Họ hiểu rằng, phía trước có thể là chiến thắng rực rỡ, cũng có thể là hy sinh, nhưng Tổ quốc nhất định phải trường tồn.
Khi lệnh xung phong vang lên, những người lính lao lên phía trước như những mũi tên thép. Tiếng hô “Xung phong!” hòa cùng tiếng pháo, tiếng súng, tạo nên âm thanh dữ dội của thời khắc lịch sử. Trong đêm cuối ở Điện Biên, ý chí của cả dân tộc được dồn tụ trong từng bước chân người lính.



