NGÀY NẮNG KHÔNG TAN
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn rực rỡ trong một biển nắng. Đó là một thứ nắng lạ kỳ, vàng óng như mật, xuyên qua làn khói súng còn sót lại trên những đại lộ và đậu trên những nhành bằng lăng tím ngắt. Thành ngồi trên tháp pháo chiếc xe tăng vừa tiến vào dinh Độc Lập, tay vẫn giữ chặt khẩu súng, mắt nheo lại vì ánh sáng chói chang. Xung quanh anh, tiếng reo hò của người dân, tiếng máy xe gầm rú và tiếng cờ hoa rợp trời tạo nên một bản nhạc khổng lồ của chiến thắng.
Đó là một ngày nắng không bao giờ tắt trong lịch sử, nhưng đối với Thành, nắng ngày hôm đó còn chứa đựng cả những khoảng trống mà chỉ mình anh cảm nhận được.Khi đoàn quân dừng lại, Thành bước xuống mặt đường nhựa nóng hổi. Anh tựa lưng vào xích xe, rút từ túi áo ngực ra một chiếc túi nilon nhỏ đựng một nắm đất khô cằn và một chiếc huy hiệu đoàn đã gỉ sét. Đây là báu vật của Luân – người bạn thân nhất, người pháo thủ số 2 đã ngã xuống ngay cửa ngõ thành phố chỉ cách đây chưa đầy ba tiếng đồng hồ."Thành này, nếu vào đến nơi, nắng ở Sài Gòn chắc là đẹp lắm nhỉ?" – Luân đã hỏi câu đó khi hai anh em nằm chờ lệnh tiến công bên bìa rừng đêm qua. Luân quê ở vùng núi phía Bắc, nơi sương mù bao phủ quanh năm, nên anh luôn khát khao cái nắng ấm áp của phương Nam.Bây giờ, nắng đã đến. Nắng tràn ngập trên vai áo bạc màu của Thành, nắng chiếu rọi lên những tòa nhà cao tầng, nắng sưởi ấm cho hàng triệu trái tim đang nức nở vì hòa bình. Nhưng Luân thì không còn nữa. Anh đã nằm lại nơi ngoại ô, ngay lúc bình minh vừa ló rạng.Thành đi bộ lang thang trên phố. Giữa dòng người hối hả, anh thấy mình như một kẻ mộng du trong chính chiến thắng của mình. Anh ghé vào một công viên nhỏ, ngồi xuống ghế đá. Một cụ già đi ngang qua, thấy bộ quân phục bết bụi đường và gương mặt ám khói của anh, cụ dừng lại, đặt vào tay anh một ly nước mía mát lạnh."Uống đi con, hòa bình rồi! Nắng hôm nay đẹp quá phải không?" – Cụ cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui.Thành đón lấy ly nước, lí nhí lời cảm ơn. Vị ngọt của nước mía làm anh tỉnh táo lại, nhưng câu hỏi của cụ già khiến tim anh thắt nghẹn. Vâng, nắng đẹp quá. Đẹp đến mức nhức nhối. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, những vết chai sần, vết sẹo dọc ngang – dấu tích của hàng nghìn cây số dọc đường Trường Sơn. Anh chợt nhận ra rằng, ngày hôm nay không chỉ được dệt bằng ánh nắng mặt trời, mà được dệt bằng máu và mồ hôi của hàng vạn người lính đã vĩnh viễn không thể nhìn thấy ánh nắng này.Thành nhắm mắt lại. Trong tâm tưởng anh, "ngày nắng không tan" không phải là một định nghĩa về thời tiết. Đó là hình ảnh những người đồng đội đang mỉm cười với anh từ trong khói lửa. Anh thấy họ ở khắp nơi: ở góc phố kia nơi người lính trẻ đang giúp bà cụ qua đường, ở những cánh tay vẫy chào nồng nhiệt của các em nhỏ, và ở cả sự tĩnh lặng kỳ diệu của một thành phố vừa ngừng tiếng súng.Anh lấy nắm đất của Luân ra, rải nhẹ xuống gốc một cây cổ thụ ven đường. "Luân ơi, nắng đây rồi. Cậu thấy không? Nắng ở đây xanh lắm, bình yên lắm..." – Thành thì thầm. Anh tin rằng, tro cốt của bạn mình đã hòa vào đất, và từ đất, những tia nắng ấy sẽ lại mọc lên thành mầm xanh, thành hoa trái cho những đời sau.Nhiều năm trôi qua, Thành trở về đời thường, tóc đã điểm bạc nhưng hằng năm, cứ đến ngày này, ông lại ngồi lặng lẽ dưới ánh nắng buổi trưa. Những người hàng xóm thấy ông cụ già cứ ngồi im lìm như một pho tượng, đôi mắt nhìn xa xăm, họ không hiểu ông đang tìm kiếm điều gì. Chỉ mình ông biết, ông đang sống lại cái ngày nắng huy hoàng và bi tráng ấy.Đối với thế hệ sau, ngày 30 tháng 4 là trang sử chói lọi, là niềm tự hào dân tộc. Nhưng với những người như ông, đó còn là một sự nhắc nhở về sự hy sinh thầm lặng. Nắng của ngày hôm đó không bao giờ tan, bởi nó được thắp lên từ ngọn lửa của lý tưởng, từ sự ấm áp của tình đồng đội và từ khát vọng tự do cháy bỏng.Ông Thành mở một cuốn sổ cũ, viết vào trang cuối cùng: "Nắng hôm nay vẫn giống nắng năm xưa. Nó rực rỡ bởi vì nó mang theo hơi thở của những người đã nằm lại. Đừng để nắng tan đi trong lòng những người đang sống..."Khép lại câu chuyện, ánh nắng cuối chiều hắt vào căn phòng nhỏ, vàng rực và ấm áp. Trong cái tĩnh lặng của hòa bình, ta chợt hiểu rằng, sự sống này là một đặc ân, và mỗi tia nắng ta đang hưởng thụ ngày hôm nay đều mang trong mình linh hồn của một thời hoa lửa. "Ngày nắng không tan" – bởi tình yêu Tổ quốc và sự hy sinh của cha ông là vĩnh cửu, như vầng thái dương chẳng bao giờ lặn trên dải đất thân yêu.



