NGÀY QUÂY QUẦN
Một buổi tối hiếm hoi không có tiếng súng, chúng tôi quây quần bên nhau giữa rừng. Không ai bảo ai, một đồng đội cất tiếng hát. Giọng hát không quá hay, nhưng chân thành và ấm áp. Từng câu hát vang lên giữa không gian tĩnh lặng, khiến ai cũng lắng nghe. Rồi nhiều người hát theo, tạo thành một khúc ca giản dị nhưng đầy cảm xúc. Tôi ngồi đó, cảm thấy lòng mình nhẹ đi. Trong chiến tranh, những khoảnh khắc như vậy thật hiếm hoi. Tiếng hát không chỉ xua tan mệt mỏi, mà còn gắn kết chúng tôi lại gần nhau hơn. Sau này, khi mọi thứ đã qua, tôi vẫn nhớ rõ buổi tối hôm ấy. Tiếng hát giữa rừng không chỉ là âm thanh, mà là ký ức về tình đồng đội, về niềm tin và hy vọng trong những ngày gian khó.



