Ngày thành phố lên đèn
Sau nhiều năm xa quê, bà Nguyễn Thị Minh trở về Hải Phòng vào một buổi tối và nhìn thấy thành phố sáng đèn. Những ánh sáng bình dị của phố phường khiến bà xúc động bởi đó chính là cuộc sống yên bình mà thế hệ mình từng mong mỏi, dù nhiều người bạn đã không còn cơ hội nhìn thấy.
Ngày trở về Hải Phòng, bà Nguyễn Thị Minh đến thành phố vào buổi tối. Ngồi bên cửa sổ, bà lặng nhìn những con phố sáng đèn và dòng người đi lại trong sự bình yên mà nhiều năm trước bà từng chỉ dám hình dung.
Trong những năm chiến tranh, bà từng mong một ngày được đi trên đường mà không phải nghe tiếng báo động, được nhìn phố xá đông vui và được trở về nhà trong một buổi tối bình thường. Những điều ấy giờ đây hiện diện ngay trước mắt nhưng lại khiến bà không thể ngăn được xúc động.
Bà nói mình từng nghe nhiều câu chuyện lớn lao về chiến tranh mà không khóc, nhưng khoảnh khắc nhìn thành phố lên đèn lại khiến nước mắt rơi. Bởi trong giây phút ấy, bà nhớ đến những người bạn từng cùng mình làm nhiệm vụ nhưng không còn cơ hội trở về.
Họ cũng từng mong nhìn thấy quê hương bình yên, từng nói về những ngày sau chiến tranh và từng chờ đợi một tương lai không còn tiếng bom. Nhưng ánh sáng của thành phố hôm nay chỉ có thể đến với những người còn sống.
Sau này, khi sống tại phường Hồng Bàng, mỗi khi thành phố lên đèn, bà thường đứng bên cửa sổ nhìn ra phố. Bà coi ánh sáng ấy như một biểu tượng của hòa bình và luôn nhắc con cháu phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại.
Với bà, mỗi con phố sáng đèn hôm nay đều mang trong đó một phần ký ức của thế hệ đã đi qua chiến tranh. Ánh sáng ấy không chỉ soi đường cho cuộc sống hiện tại mà còn nhắc người còn sống nhớ đến những người đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho ngày bình yên.



