NGÀY TRỞ VỀ
Sau nhiều năm chiến đấu xa quê, chiến sĩ Nguyễn Văn Dũng trở về làng trong ngày hòa bình. Anh mang trên vai ký ức chiến tranh và một nỗi day dứt vì chưa thể báo tin sớm cho mẹ. Cuộc gặp gỡ giữa hai mẹ con trở thành khoảnh khắc xúc động, khép lại hành trình của một người lính giữa “thời hoa lửa”.
Tôi là Lê Văn Bình, từng là đồng đội của Nguyễn Văn Dũng trong những năm chiến tranh ác liệt. Dũng là người ít nói, nhưng rất kiên cường, luôn đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Ngày chiến tranh kết thúc, đơn vị chúng tôi được lệnh giải thể từng phần. Ai cũng mang trong mình một nỗi chờ đợi: được trở về quê nhà, gặp lại gia đình sau bao năm xa cách.
Dũng lúc đó chỉ lặng im. Tôi biết cậu có điều gì đó nặng lòng.
Cậu từng kể, mẹ cậu ở quê chỉ có một mình. Từ ngày nhập ngũ, thư từ thất lạc nhiều lần, có khi cả năm trời không có tin tức.
“Không biết mẹ có còn chờ không…” Dũng nói rất khẽ.
Ngày trở về, trời miền quê trong xanh đến lạ. Con đường đất dẫn vào làng quen thuộc nhưng với Dũng, mỗi bước chân đều như vừa lạ vừa quen.
Cậu dừng lại trước cổng làng, đứng rất lâu.
“Nhà mình… đây rồi.”
Nhưng điều khiến Dũng sững lại là hình ảnh một người phụ nữ già đang ngồi trước hiên nhà, mắt nhìn xa xăm về phía con đường.
Đó là mẹ cậu — bà Nguyễn Thị Hạnh.
Bà đã già hơn rất nhiều, tóc bạc gần hết, dáng người gầy yếu.
Dũng đứng lặng. Không dám bước tới ngay.
Tôi chỉ nghe cậu nói:
“Mẹ… còn chờ mình thật…”
Rồi cậu bước nhanh hơn, nhưng đến gần lại chậm lại, như sợ đó chỉ là giấc mơ.
Bà Hạnh nhìn lên. Ánh mắt ban đầu mờ đục vì thời gian, nhưng rồi bỗng sáng lên khi nhận ra bóng dáng quen thuộc.
Bà run giọng:
“Dũng… con đó hả?”
Không cần thêm lời nào nữa.
Dũng quỳ xuống ngay trước sân nhà. Bao nhiêu năm chiến tranh, bao nhiêu lần đối mặt sinh tử, giờ đây chỉ còn lại một người con trước mẹ già.
Bà Hạnh ôm lấy con, vừa khóc vừa cười:
“Mẹ tưởng… con không về nữa…”
Dũng không nói được gì. Chỉ siết chặt tay mẹ, như sợ buông ra là mất đi tất cả.
Tôi đứng phía sau, không nỡ bước vào. Chỉ thấy gió thổi qua mái nhà nhỏ, nhẹ như chưa từng có chiến tranh.
Sau này, Dũng nói với tôi một câu:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ… nhưng ngày trở về, mình mới hiểu điều quý giá nhất là còn có người để gọi hai tiếng ‘mẹ ơi’.”



