Cựu chiến binh

NGÀY TRỞ VỀ

Mùa xuân năm 1975, khi đất nước vừa bước qua những ngày tháng chiến tranh khốc liệt, những đoàn quân bắt đầu trở về. Con đường làng nhỏ ngày nào giờ rộn ràng hơn, nhưng cũng lặng lẽ hơn, bởi không phải ai ra đi cũng có ngày trở lại.

19/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một miền quê nghèo miền Trung, người dân đứng dọc con đường đất đỏ, chờ đợi. Không có cờ hoa rực rỡ, không có những nghi thức trang trọng, chỉ có ánh mắt dõi theo và những trái tim thấp thỏm.

Nguyễn Văn Nam – một người lính từng chiến đấu suốt những năm tháng ác liệt – cũng có mặt trong đoàn người trở về ấy.

Anh bước đi chậm rãi, balo đã cũ sờn sau lưng, đôi dép cao su mòn vẹt. Mái tóc anh điểm bạc sớm hơn tuổi, làn da sạm đi vì nắng gió. Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn còn nguyên một điều gì đó – vừa kiên cường, vừa trầm lặng.

Nam đã đi qua quá nhiều trận đánh. Anh từng chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Những gương mặt ấy, những tiếng gọi ấy, dường như vẫn còn vang lên đâu đó trong tâm trí anh.

Ngày nhận lệnh trở về, Nam không reo vui như những người khác. Anh chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc, nhìn quanh đơn vị một lần cuối.

“Về rồi… nhưng không phải ai cũng được về…” – anh nghĩ.

Con đường trở về quê dài hơn anh tưởng. Không phải vì khoảng cách, mà vì những ký ức cứ nối nhau hiện về.

Những đêm hành quân dưới mưa bom. Những lần trú ẩn trong hầm đất. Những bữa cơm vội vàng giữa rừng. Và cả những buổi sáng thức dậy, thấy một người đồng đội không còn nữa.

Tất cả như vừa mới hôm qua.

Khi về đến đầu làng, Nam dừng lại.

Ngôi làng vẫn vậy – những mái nhà thấp, hàng tre xanh, con đường đất quen thuộc. Nhưng có điều gì đó đã thay đổi. Có lẽ là chính anh.

Mẹ anh đứng ở đầu ngõ. Bà già đi nhiều, mái tóc bạc trắng. Khi nhìn thấy con, bà sững lại.

“Nam… đó phải Nam không con?” – giọng bà run run.

Nam bước nhanh tới, rồi quỳ xuống trước mẹ.

“Mẹ… con về rồi…”

Bà ôm chặt lấy anh. Không có tiếng khóc lớn, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Người làng kéo đến. Ai cũng mừng, cũng hỏi han. Nhưng trong những câu hỏi ấy, luôn có một khoảng lặng.

“Thằng Hùng đâu rồi?”
“Anh Tư có về không?”

Nam không biết trả lời thế nào. Anh chỉ cúi đầu.

Bởi anh biết, có những người sẽ không bao giờ trở về nữa.

Những ngày sau đó, Nam bắt đầu làm quen lại với cuộc sống đời thường. Anh ra đồng cùng mẹ, cầm cuốc, cầm liềm. Những công việc tưởng chừng quen thuộc nhưng giờ lại trở nên xa lạ.

Đêm xuống, là lúc khó khăn nhất.

Nam thường tỉnh giấc giữa đêm. Trong giấc mơ, anh vẫn nghe tiếng bom nổ, tiếng đồng đội gọi nhau. Có khi anh bật dậy, mồ hôi ướt đẫm.

Mẹ anh nhiều lần thấy vậy, chỉ biết lặng lẽ ngồi bên cạnh.

“Chiến tranh qua rồi con…” – bà nói khẽ.

Nam gật đầu. Nhưng trong anh, chiến tranh dường như vẫn còn.

Anh ít nói hơn trước. Có những buổi chiều, anh ngồi một mình bên bờ sông, nhìn dòng nước trôi mà không nói gì.

Người làng bảo nhau:
“Nó đi nhiều quá… nên giờ trầm lại.”

Nhưng không ai trách anh.

Một ngày, Nam đến nghĩa trang liệt sĩ của xã. Những hàng bia trắng xếp ngay ngắn, tên tuổi khắc trên đó – có những cái tên anh từng gọi mỗi ngày.

Anh đứng lặng rất lâu.

“Chúng tôi đã về… nhưng các cậu thì ở lại…” – anh thì thầm.

Anh đặt bó hoa xuống, tay run nhẹ.

Từ hôm đó, Nam thay đổi.

Anh bắt đầu tham gia các hoạt động của làng. Giúp đỡ những gia đình khó khăn, kể chuyện chiến tranh cho lũ trẻ nghe.

Không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để chúng hiểu giá trị của hòa bình.

Một lần, có đứa trẻ hỏi anh:
“Chú ơi, chiến tranh có đáng sợ không?”

Nam im lặng một lúc, rồi trả lời:
“Rất đáng sợ. Vì vậy, chúng ta phải giữ lấy hòa bình.”

Nhiều năm trôi qua, cuộc sống dần ổn định. Nam lập gia đình, có con, có cháu. Anh trở thành một người nông dân như bao người khác.

Nhưng những ký ức chiến tranh chưa bao giờ rời xa anh.

Có người chọn cách quên đi. Có người không thể nói ra. Có người mang theo cả đời.

Nam thuộc về những người mang theo ký ức.

Một buổi chiều, khi ngồi trước hiên nhà, nhìn lũ cháu chơi đùa, anh chợt mỉm cười.

Tiếng cười của trẻ con vang lên trong không gian yên bình – điều mà anh và đồng đội đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ để có được.

Mẹ anh, giờ đã rất già, ngồi bên cạnh.

“Con thấy không… hòa bình rồi…” – bà nói.

Nam gật đầu.

“Vâng… hòa bình rồi…”

Giọng anh nhẹ, nhưng chắc chắn.

Có thể chiến tranh đã để lại trong anh những vết thương không thể nhìn thấy. Có thể những đêm mất ngủ vẫn còn.

Nhưng điều quan trọng nhất, là anh đã trở về.

Trở về để sống.

Trở về để nhớ.

Và trở về để trân trọng từng ngày hòa bình – điều mà không phải ai cũng có cơ hội được hưởng.

Ngày trở về không chỉ là kết thúc của chiến tranh, mà còn là khởi đầu của một hành trình khác – hành trình học cách sống tiếp, mang theo ký ức, và gìn giữ hòa bình cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn