Bài viết

NGÀY TRỞ VỀ CỦA NGƯỜI CON GÁI TRƯỜNG SƠN

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY TRỞ VỀ CỦA NGƯỜI CON GÁI TRƯỜNG SƠN

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Thị Bình (Cựu TNXP Đoàn 559, quê Nghệ An)

"Chiến tranh kết thúc ngày 30 tháng 4 năm 1975, non sông thu về một mối, Bắc Nam sum họp một nhà. Đầu năm 1976, tôi chính thức hoàn thành nghĩa vụ thanh niên xung phong, khoác chiếc ba lô cóc bạc màu bước xuống chuyến xe khách trở về quê hương Đô Lương sau hơn 5 năm trời ròng rã bám trụ đường Trường Sơn.

Ngày tôi đi, tôi là cô gái mười tám tuổi xuân sắc, mái tóc đen dài chạm gót thơm mùi lá sả. Ngày trở về, tôi là người phụ nữ hai mươi ba tuổi có khuôn mặt sạm đen vì nắng gió chiến trường, mái tóc thề năm xưa đã cắt ngắn cao như con trai và một bên chân bước đi khập khiễng do vết thương mảnh bom găm trúng mâm pháo cũ.

Tôi bước vào ngõ nhỏ quê nhà, mẹ tôi đang ngồi khâu áo bên bậu cửa hiên. Nhìn thấy tôi, mẹ đứng bật dậy, chiếc rổ chỉ trên tay rơi bộp xuống đất vuông vức. Mẹ chạy đến ôm chầm lấy tôi, đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo vuốt dọc sống lưng tôi rồi khóc nức nở: 'Bình ơi, con đã về thật rồi! Mẹ cứ ngỡ... con không về được nữa...'.

Tôi không khóc, tôi nở một nụ cười thật tươi, gạt nước mắt cho mẹ rồi bảo: 'Mẹ ơi, con của mẹ kiên cường lắm, bom đạn Mỹ không giết được con đâu. Con về phụ mẹ cấy lúa, nuôi gà được mà!'. Người con gái Trường Sơn năm nào dù mang trên mình những vết sẹo thời gian, nhưng tinh thần lạc quan, yêu đời của thời hoa lửa ấy vẫn rực cháy, sẵn sàng bắt tay vào xây dựng cuộc sống mới thanh bình trên quê hương."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn