Ngày trở về lặng lẽ
Ngày anh trở về không có cờ hoa, không có tiếng trống. Con đường làng vẫn như xưa, chỉ có anh là khác.
Anh bước chậm, nhìn từng mái nhà, từng hàng cây quen thuộc.
Những ký ức ùa về, vừa gần vừa xa.
Trước cổng nhà, anh dừng lại rất lâu.
Cánh cửa khép hờ, như vẫn chờ một ai đó.
Anh gọi khẽ, không ai trả lời.
Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng mình đã trở về, nhưng không còn đủ đầy như trước.
Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ, kể cả những điều không thể thay thế.
Nhưng anh vẫn bước vào, vẫn sống tiếp.
Bởi trở về không chỉ là đến nơi, mà là chấp nhận tất cả những gì đã đổi thay.



