Nghe cha kể chuyện chiến tranh
Lúc còn nhỏ, chúng tôi thường được nghe bố kể chuyện về chiến tranh, cuộc sống trong quân ngũ, về những người đồng đội hay những miền quê bố đã từng đi qua hoặc dừng đóng quân ở đó…, chuyện nào cũng cuốn hút sự chú ý tò mò của chị em tôi. Tuy vậy, ấn tượng và lưu mãi trong ký ức tôi là câu chuyện về chiến dịch Điện Biên Phủ.
Đơn vị bố tôi thuộc Trung đoàn 141, Đại đoàn 312… là một trong 5 đại đoàn tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Là đơn vị được giao nhiệm vụ đánh trận mở màn vào cứ điểm Him Lam và cũng là đơn vị tham gia cho đến trận cuối cùng của chiến dịch.
Cho đến bây giờ, tôi như vẫn còn thấy hình ảnh bố thả ngọn khói thuốc lên trần nhà, sau đó bằng giọng trầm ấm, chầm chậm, biểu cảm trên khuôn mặt khắc khổ; khi vui vì chiến thắng, lúc buồn đau vì đồng đội thương vong. Đặc biệt đôi mắt ông ngời sáng lên niềm tự hào khi kể đến đoạn Đại đoàn 312 được giao trọng trách vinh quang nhưng đầy mạo hiểm bởi trận đánh mở màn chiến dịch.
Nhận được lệnh, toàn đơn vị cấp tốc hành quân, vượt nhiều chặng đường, leo đèo lội suối, rừng thiêng nước độc. Nhiều lúc, hành quân giữa trời mưa rét, đường trơn trượt, đêm tối mịt mù đến nỗi không nhìn rõ được mặt đồng chí đồng đội, mà chỉ thấy những ánh sao di chuyển lấp lánh trong màn đêm…
Địa hình đồi Him Lam hiểm trở, quân Pháp phòng ngự rất phức tạp và chắc chắn. Trên 3 quả đồi là 3 cứ điểm dễ dàng hỗ trợ cho nhau và có thêm yểm trợ pháo ở Mường Thanh. Chúng thiết kế hệ thống chiến hào ngang dọc nối liền các cơ quan, hầm ngầm, hỏa điểm liên kết giữa các cứ điểm.


