NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI
Tiếng cười của Hòa vang lên giữa khói lửa, làm dịu đi phần nào sự khắc nghiệt của chiến tranh. Nhưng một trận bom bất ngờ đã cướp Hòa đi mãi mãi. Ông Ba khi ấy chỉ kịp nắm chặt bàn tay còn ấm của đồng đội. Ông không khóc. Ông và những người lính khác siết chặt tay nhau, tiếp tục bám trụ nơi cao điểm. Trong lòng họ, nỗi đau lặng lẽ hóa thành quyết tâm.
Ông Ba là một cựu chiến binh. Mỗi độ tháng Tư về, khi tiếng ve bắt đầu râm ran trên những tán phượng đỏ, ký ức về “thời hoa lửa” lại trở về trong ông, rõ ràng như một thước phim cũ.
Năm ấy, ông vừa tròn hai mươi tuổi. Chàng trai gầy gò rời quê lúa miền Trung, theo tiếng gọi lên đường nhập ngũ. Đơn vị của ông hành quân dọc dãy Trường Sơn, băng qua con đường lịch sử mà sau này người ta gọi là Đường mòn Hồ Chí Minh. Những bước chân tuổi trẻ in hằn trên đất đỏ, giữa tiếng máy bay gầm rú và mùi khói bom khét lẹt.
Ban ngày, rừng núi rung chuyển bởi bom đạn. Ban đêm, họ lặng lẽ vượt suối, trèo đèo. Ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải nhỏ, chỉ đủ soi một khoảng đất trước mặt. Ông Ba vẫn nhớ cảm giác tim mình đập dồn mỗi khi còi báo động vang lên, cả tiểu đội lao xuống hầm trú ẩn, đất đá rơi lộp bộp trên nắp hầm.
Trong đơn vị có Hòa – cậu lính thông tin trẻ nhất. Giữa những ngày ác liệt nhất, Hòa vẫn hay cười, giọng lạc đi vì đói nhưng ánh mắt sáng rực:
“Ráng lên mấy anh, hòa bình rồi em về cưới vợ, mời cả đơn vị đến chung vui!”
Tiếng cười của Hòa vang lên giữa khói lửa, làm dịu đi phần nào sự khắc nghiệt của chiến tranh. Nhưng một trận bom bất ngờ đã cướp Hòa đi mãi mãi. Ông Ba khi ấy chỉ kịp nắm chặt bàn tay còn ấm của đồng đội. Ông không khóc. Ông và những người lính khác siết chặt tay nhau, tiếp tục bám trụ nơi cao điểm. Trong lòng họ, nỗi đau lặng lẽ hóa thành quyết tâm.
Rồi ngày toàn thắng cũng đến. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, những người lính trẻ năm nào ôm chầm lấy nhau. Có người cười mà nước mắt cứ rơi. Họ hiểu rằng niềm vui ấy được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương của biết bao đồng đội.
Giờ đây, ông Ba đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc trắng, bước chân chậm rãi. Mỗi lần nhìn lũ trẻ tung tăng đến trường trong buổi sáng yên bình, ông lại khẽ mỉm cười. Những vết sẹo cũ thỉnh thoảng nhức nhối khi trái gió trở trời, nhưng ông chưa bao giờ hối hận.
Với ông, “thời hoa lửa” là quãng đời dữ dội mà đẹp nhất. Đó là thời tuổi trẻ sống hết mình, yêu thương hết mình và sẵn sàng hiến dâng tất cả.
Và mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe, ông Ba chỉ mong một điều giản dị: các thế hệ sau sẽ biết trân trọng hòa bình – bởi để có được hai tiếng bình yên hôm nay, đã có cả một thời rực cháy phía sau.



