Ngô Mây
Họ và tên: Ngô Mây. Năm sinh: 1924 - Năm hy sinh: 1947. Quê quán: Phù Cát, Bình Định. Đơn vị: Đại đội Quyết tử, Trung đoàn 120. Hành động: Ôm bom ba càng lao vào xe tăng Pháp.
Anh hùng Ngô Mây.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Ngô Mây.
Năm sinh: 1924 - Năm hy sinh: 1947.
Quê quán: Phù Cát, Bình Định.
Đơn vị: Đại đội Quyết tử, Trung đoàn 120.
Hành động: Ôm bom ba càng lao vào xe tăng Pháp.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
CHIẾC KHĂN QUÀNG ĐỎ VÀ TIẾNG NỔ XÉ TOẠC RỪNG SUỐI VÔI
Năm 1947, mặt trận An Khê (Gia Lai) diễn ra vô cùng ác liệt. Quân Pháp với xe tăng thiết giáp yểm trợ hùng hổ tiến công lên Tây Nguyên. Bộ đội ta lúc đó vũ khí thô sơ, rất khó để chặn đứng những cỗ xe tăng bọc thép dày cộm.
Ngô Mây, một chàng trai Bình Định nghèo khổ, cha mất sớm, sống với mẹ già, đã xung phong vào "Đội Quyết tử". Trước ngày xuất trận, anh xé chiếc khăn quàng đỏ quấn lên cổ, chiếc khăn ấy là kỷ vật duy nhất mẹ trao cho anh trước lúc lên đường. Anh nói với đồng đội: "Nếu tôi chết, hãy gửi chiếc khăn này về cho mẹ tôi, nói rằng con trai mẹ đã hoàn thành nhiệm vụ".
Trận đánh tại Rộc Dứa (Suối Vôi) nổ ra. Một đoàn xe cơ giới địch lừng lững tiến vào trận địa phục kích. Ngô Mây ôm quả bom ba càng (một loại bom chống tăng phải kích nổ bằng cách lao trực tiếp vào mục tiêu) nép mình trong bụi rậm. Tiếng xích xe tăng nghiến rào rạo trên mặt đất, khói bụi mù mịt, súng đạn bắn như vãi trấu.
Chờ cho chiếc xe tăng đi đầu lọt vào tầm ngắm, Ngô Mây bất ngờ vụt dậy. Anh như một mũi tên xé gió lao thẳng vào đầu xe. Bọn lính Pháp trên xe kinh hoàng khi thấy một bóng người quấn khăn đỏ, mắt rực lửa lao tới. Chưa kịp phản ứng thì... "Ầm!".
Một cột khói đen trùm lên chiếc xe tăng. Cỗ máy giết người khổng lồ bị xé toạc, bốc cháy dữ dội. Ngô Mây đã hòa tan xương thịt mình vào tiếng nổ ấy để chặn đứng bước tiến quân thù. Sự hy sinh của anh khiến quân Pháp khiếp đảm, gọi những người lính Việt Minh là "những người không biết sợ chết".
Ngô Mây là biểu tượng của thế hệ "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Anh đã đổi mạng sống của mình để lấy một chiếc xe tăng địch, một sự trao đổi bi tráng nhưng đầy kiêu hãnh.
Chiếc khăn quàng đỏ của anh Ngô Mây nhắc nhở tôi về màu khăn của các em đội viên trường Ngô Quyền hôm nay. Đó là màu của máu, của sự hy sinh tiếp nối. Tôi kể chuyện này để các em hiểu giá trị của sự bình yên: Đôi khi, để chặn đứng một cỗ xe tăng tàn phá quê hương, cha ông ta đã phải dùng chính thân thể mình làm vũ khí.
.


