NGÔ SỸ NGUYÊN VÀ KHÚC CA KHẢI HOÀN TRÊN KHOANG THÉP 390
NGÔ SỸ NGUYÊN VÀ KHÚC CA KHẢI HOÀN TRÊN KHOANG THÉP 390
Trong dòng chảy mênh mông của lịch sử dân tộc, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi nhưng lại định hình nên số phận của cả một quốc gia. Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, cánh cổng Dinh Độc Lập đổ sập dưới sức rướn của khối thép 390 chính là một khoảnh khắc như thế. Và trong khoang lái chật hẹp, đầy khói thuốc súng ngày ấy, có một người con của quê hương Nghệ An đã góp phần viết nên chương cuối mỹ mãn cho cuộc kháng chiến trường kỳ: Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên – Pháo thủ số 1.
Nếu như chiếc xe tăng là một thực thể sống, thì pháo thủ chính là người nắm giữ linh hồn và sức mạnh của thực thể ấy. Với Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên, vị trí pháo thủ số 1 không chỉ đòi hỏi sự tinh tường của đôi mắt, sự chuẩn xác của đôi tay mà còn là một bản lĩnh thép trước lằn ranh sinh tử.Trên hành trình tiến về Sài Gòn, trong đội hình của Lữ đoàn xe tăng 203, ông cùng các đồng đội trên chiếc 390 đã băng qua biết bao cung đường máu lửa. Giữa tiếng gầm rú của động cơ và sức nóng hầm hập của vỏ thép, người pháo thủ ấy vẫn giữ một cái đầu lạnh để điều khiển nòng pháo, bảo vệ đồng đội và mở đường cho đại quân tiến bước.
Trưa ngày 30/4, lịch sử đã chọn xe tăng 390 để thực hiện cú hích định mệnh. Khi xe tăng 843 của trưởng xe Bùi Quang Thận bị khựng lại ở cổng phụ, chiếc 390 đã vọt lên với một quyết tâm sắt đá.Từ vị trí pháo thủ, ông Ngô Sỹ Nguyên đã quan sát thấy toàn cảnh Dinh Độc Lập hiện ra qua khe ngắm. Trong giây phút nghẹt thở, ông chứng kiến chiếc xe tăng của mình húc tung cánh cổng chính, tiến thẳng vào sân Dinh. Đó không chỉ là sự va chạm giữa thép và sắt, mà là sự va chạm giữa ý chí độc lập tự do với sự sụp đổ của một chế độ cũ. Hình ảnh ông cùng kíp xe bước ra giữa nắng trưa Sài Gòn, trong niềm vui vỡ òa của đồng bào, đã trở thành biểu tượng sống động nhất cho ngày đất nước trọn niềm vui.
Chiến tranh đi qua, người trung sĩ năm nào gác lại những vinh quang chói lọi để trở về với cuộc sống bình dị. Ông không chọn ánh hào quang của một "người hùng", mà chọn làm một công dân mẫu mực, một người lao động cần cù.Tuy nhiên, "ngọn lửa" trong ông chưa bao giờ tắt. Qua những câu chuyện kể cho thế hệ sau, đặc biệt là trong các đề án ghi chép ký ức thời chiến, ông Ngô Sỹ Nguyên đã tái hiện lại một thời hoa lửa đầy chân thực. Ông kể về sự hy sinh của đồng đội, về tình anh em gắn bó như ruột thịt của kíp xe bốn người: Toàn, Thận, Nguyên, Phượng. Những lời kể ấy không mang màu sắc giáo điều, mà thấm đẫm trải nghiệm, giúp lớp trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng thanh xuân và xương máu của những người đi trước.
Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên là minh chứng cho phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ": Lúc chiến đấu là anh hùng, lúc đời thường là tấm gương sáng. Ông chính là nhịp cầu nối quá khứ hào hùng với hiện tại yên bình. Sự hiện diện của ông nhắc nhở chúng ta về lòng biết ơn và trách nhiệm giữ gìn non sông.
Lịch sử có thể trôi xa, nhưng tên tuổi của kíp xe 390 nói chung và Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên nói riêng sẽ mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm người dân Việt Nam. Ông không chỉ là một pháo thủ giỏi, mà còn là một "người giữ lửa", truyền lại niềm tự hào dân tộc cho muôn đời sau. Mỗi khi cánh cổng Dinh Độc Lập mở ra đón khách tham quan, ta như vẫn thấy đâu đó bóng dáng của người chiến sĩ ấy – người đã cùng chiếc xe tăng huyền thoại húc đổ quá khứ đau thương để mở ra tương lai rạng rỡ cho dân tộc.


