Ngô Thị Lang
Mẹ Lang có 3 người con, 1 gái, 2 trai. Năm 1963, cô con gái đầu được ra Hà Nội học tập theo diện con cán bộ hy sinh, con trai út đi làm ăn xa. Chỉ còn con trai thứ là Huỳnh Quang Thợ (SN 1946) ở nhà, vừa học lớp 11, vừa phụ mẹ đồng áng.Rồi, trong kỳ nghỉ hè, chàng trai 17 tuổi đã lén mẹ xung phong ra chiến trường… Và, chiến tranh một lần nữa cướp đi cậu con trai "da trắng, mắt tròn" của mẹ Lang. Năm 1965, chiến sĩ Huỳnh Quang Thợ hy sinh tại miền cát trắng Núi Thành (Quảng Nam) khi mới 19 tuổi.
Mẹ Lang có 3 người con, 1 gái, 2 trai. Năm 1963, cô con gái đầu được ra Hà Nội học tập theo diện con cán bộ hy sinh, con trai út đi làm ăn xa. Chỉ còn con trai thứ là Huỳnh Quang Thợ (SN 1946) ở nhà, vừa học lớp 11, vừa phụ mẹ đồng áng.Rồi, trong kỳ nghỉ hè, chàng trai 17 tuổi đã lén mẹ xung phong ra chiến trường… Và, chiến tranh một lần nữa cướp đi cậu con trai "da trắng, mắt tròn" của mẹ Lang. Năm 1965, chiến sĩ Huỳnh Quang Thợ hy sinh tại miền cát trắng Núi Thành (Quảng Nam) khi mới 19 tuổi.
Là thân nhân của 2 liệt sĩ và 1 thương binh. Chồng và con trai mẹ lần lượt hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ cứu nước. Chồng mẹ Lang, liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi (SN 1918) cũng là người Hội An. Những năm giặc Pháp tàn phá quê hương, để tiện hoạt động cách mạng, cả gia đình di tản vào xã Bình Dương (huyện Thăng Bình, Quảng Nam) sinh sống.
Năm 1950, chồng hy sinh, mẹ Lang một mình gồng gánh nuôi con và tiếp tục hoạt động cách mạng. Lợi dụng việc buôn bán, thường xuyên đi lại giữa Thăng Bình và Hội An, mẹ nhận nhiệm vụ tiếp tế thực phẩm, thuốc men cho bộ đội.
Căn nhà của mẹ Lang cũng trở thành nơi nuôi giấu cán bộ. Bên dưới khu bếp lụp xụp chính là hầm bí mật giúp họ trú ẩn. Nhiều lần bị địch nghi ngờ, chúng đánh đập dã man nhưng mẹ Lang thà chết không khai.


Mẹ Ngô Thị Lang không chỉ là hình ảnh của một người mẹ tảo tần, chịu thương chịu khó mà còn là biểu tượng của một chiến sĩ cách mạng thầm lặng. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ đã gánh vác trách nhiệm vừa là hậu phương vững chắc, vừa trực tiếp tham gia vào các hoạt động cách mạng. Mẹ nuôi giấu cán bộ, bộ đội, tiếp tế lương thực, thuốc men và truyền tin tức quan trọng, góp phần không nhỏ vào thành công của nhiều trận đánh. Nhưng hơn cả những đóng góp trực tiếp ấy, điều khiến mẹ Ngô Thị Lang trở thành một tượng đài bất diệt chính là sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại. Mẹ đã lần lượt tiễn những người con yêu dấu của mình ra chiến trường, rồi đau đớn đón nhận những tin báo tử. Nỗi đau mất mát chồng chất, nhưng mẹ vẫn nén chặt vào lòng, biến đau thương thành động lực để tiếp tục cống hiến cho cách mạng.
Có một câu nói của mẹ khiến em vô cùng tâm đắc: “Ngày ấy chiến tranh ác liệt, để con đi thì tôi có thể mất con, nhưng giữ con lại thì mất nước.” Trong hoàn cảnh ấy, chắc hẳn mẹ đã trải qua nỗi đau và nỗi sợ vô cùng lớn: sợ mất con, sợ mất nước. Nhưng mẹ vẫn không cản bước con mình ra trận, bởi mẹ hiểu rằng nếu giữ con lại thì đất nước sẽ lâm nguy. Mẹ đã gác lại tình cảm riêng để dành trọn tâm trí cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Hình ảnh người Mẹ Việt Nam anh hùng hơn nửa thế kỷ lặng lẽ khóc tìm con với câu nói “Giữ con thì mất nước” đã trở thành biểu tượng cảm động của lòng yêu nước và đức hy sinh. Mẹ chính là hiện thân của vẻ đẹp “Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang.”
Cúi đầu trước mẹ, chúng ta không chỉ cảm phục một người mẹ anh hùng mà còn tự nhắc nhở bản thân phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đã dũng cảm “để con đi” vì sự trường tồn của đất nước. Chúng ta – những người trẻ đang sống trong hòa bình – càng nhận ra mình thật nhỏ bé trước những hy sinh to lớn ấy. Khi đọc câu chuyện cuộc đời của mẹ, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có; nó được đánh đổi bằng nước mắt, bằng sự hy sinh và cả những nỗi đau thầm lặng của những người phụ nữ vĩ đại như mẹ.


