Ngô Văn Hòa
DẤU CHÂN KHÔNG MỜ TRONG MIỀN KÝ ỨC Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ
DẤU CHÂN KHÔNG MỜ TRONG MIỀN KÝ ỨC
Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ
Có những câu chuyện không được ghi chép trọn vẹn trong sách sử, nhưng lại in hằn sâu trong ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh. Thời gian có thể phủ bụi lên kỷ niệm, nhưng không thể xóa nhòa những dấu chân của một thế hệ đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh vì độc lập – tự do của dân tộc.
Hôm nay, từ những buổi gặp gỡ giản dị nơi mái hiên nhà, từ những lời kể mộc mạc của các cô, các chú trên mảnh đất Long Mỹ, thế hệ trẻ chúng tôi xin chắp bút viết lại một phần ký ức – để nhớ, để biết ơn và để tiếp bước.
1. Cuốn sổ tay người lính và những dòng chữ chưa phai
Chú Bảy Hòa, nguyên bộ đội chủ lực, năm nay đã ngoài 75 tuổi, vẫn giữ bên mình một cuốn sổ tay nhỏ, bìa đã sờn mép. Chú bảo đó là tài sản quý nhất còn lại sau chiến tranh. “Hồi đó mỗi lần nghỉ chân là tranh thủ ghi vài dòng. Ghi tên đồng đội, ghi ngày hành quân, có bữa chỉ ghi được hai chữ ‘còn sống’.”
Những dòng chữ nguệch ngoạc, có trang đã nhòe vì mưa rừng, nhưng với chú, đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc. Với người trẻ hôm nay, cuốn sổ tay ấy nhắc nhở rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và cả những ước mơ còn dang dở.
2. Bữa cơm rừng và tình đồng đội không lời
Nhắc đến chiến tranh, chú Bảy cười hiền khi kể về những bữa cơm rừng:
“Có khi cả tiểu đội chỉ chia nhau nắm cơm khô với muối mè. Ăn ít vậy mà ai cũng nhường nhau phần nhiều.”
Giữa bom đạn khốc liệt, tình đồng đội chính là chỗ dựa tinh thần lớn nhất. Không cần lời hứa hẹn, không cần thề thốt, chỉ một ánh mắt hay một miếng cơm nhường nhau cũng đủ để cùng bước tiếp.
Nghe chú kể, tôi chợt nghĩ đến cuộc sống đủ đầy hôm nay, nơi chúng tôi đôi khi quên mất giá trị của sự sẻ chia – điều mà thế hệ đi trước đã coi là lẽ sống.
3. Hậu phương lặng thầm và những người phụ nữ kiên cường
Không trực tiếp cầm súng, nhưng những người phụ nữ ở hậu phương lại là chỗ dựa vững chắc cho tiền tuyến. Cô Năm Hường, từng tham gia tiếp tế và nuôi giấu cán bộ, kể: “Ban ngày làm ruộng, ban đêm lo cơm nước cho mấy chú bộ đội. Sợ nhất là bị lộ, nhưng không ai dám chùn bước.”
Những căn bếp nhỏ, những gánh gạo âm thầm, những đêm không ngủ… đã góp phần làm nên sức mạnh to lớn của cả dân tộc. Chiến thắng không chỉ đến từ mặt trận, mà còn từ sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị nơi làng quê.
4. Người trẻ hôm nay – mang ký ức làm hành trang
Chúng tôi, những đoàn viên thanh niên phường Long Mỹ, lớn lên giữa thời bình, chưa từng nghe tiếng bom rơi hay sống trong cảnh thiếu thốn. Nhưng qua từng câu chuyện, từng ánh mắt hoài niệm của các cô chú, chúng tôi hiểu rằng mình đang thừa hưởng một gia tài vô giá.
Gia tài ấy là lòng yêu nước.
Là tinh thần dấn thân.
Là trách nhiệm với cộng đồng và quê hương.
Bằng những việc làm cụ thể – tham gia hoạt động tình nguyện, xây dựng đô thị văn minh, học tập và sáng tạo – tuổi trẻ Long Mỹ đang tiếp nối truyền thống, viết tiếp câu chuyện của thế hệ đi trước bằng hơi thở của thời đại mới.
5. Miền ký ức – nơi quá khứ gặp gỡ tương lai
“Miền ký ức” không chỉ là nơi để hoài niệm, mà là điểm tựa tinh thần cho hành trình phía trước. Mỗi câu chuyện được kể lại là một lần lịch sử được đánh thức, để người trẻ hiểu mình là ai, đang đứng trên nền tảng nào.
Bởi quá khứ không nằm yên trong ký ức của người đi trước.
Quá khứ đang sống trong suy nghĩ, trong hành động và trong khát vọng cống hiến của thế hệ hôm nay. Và khi ký ức được gìn giữ bằng sự trân trọng, tương lai sẽ được xây dựng bằng niềm tin.


