NGÔI SAO RỰC LỬA CHỐN TRƯỜNG SƠN
NGÔI SAO RỰC LỬA CHỐN TRƯỜNG SƠN
Đêm Hải Phòng chìm sâu trong cái lạnh rào rạt của gió mùa. Tôi xoa hai bàn tay buốt cóng vào nhau, nhấp một ngụm trà mạn đã nguội ngắt để xua đi cơn buồn ngủ. Trên màn hình máy tính, một trang tài liệu trắng tinh đang mở ra. Sau khi gõ xuống dấu chấm kết thúc cho một bản thảo dài chừng 150 ngàn chữ, tôi đang khao khát tìm kiếm một ý tưởng hoàn toàn mới cho tác phẩm tiếp theo. Tôi muốn viết một câu chuyện có sức nặng, một áng văn không chỉ để đọc mà còn để khắc ghi, nhưng giữa muôn vàn ngã rẽ của lịch sử, tôi vẫn chưa tìm thấy một nhịp đập nào đủ mạnh để làm rung lên những sợi dây cảm xúc sâu kín nhất.
Cuộn chuột qua hàng loạt trang thư khố lưu trữ tư liệu về đường mòn Hồ Chí Minh giai đoạn 1966 - 1967, ánh mắt tôi bỗng khựng lại. Màn hình hiện lên một ghi chép ngắn được đối chiếu từ cả hai phía chiến tuyến. Không có một tượng đài kỳ vĩ nào được dựng lên, không có một cái tên người anh hùng nào được xướng gọi trên bục vinh quang. Chỉ có một dòng tiêu đề mộc mạc mà buốt nhói: "Một chuyến xe 'cô đơn' xuyên vùng rừng núi Trường Sơn..."
Càng đọc sâu vào những dòng tư liệu lịch sử nhòa mờ, không gian ồn ã của phố phường Hà Nội quanh tôi dường như bốc hơi hoàn toàn. Thay vào đó là màn đêm đen thẳm, đặc quánh mùi thuốc súng và khét lẹt mùi bom đạn của đại ngàn Trường Sơn năm xưa.
Đó là những năm tháng bi tráng nhất, khi đế quốc Mỹ dốc hàng tỷ đô la để giăng ra lưới lửa khốc liệt hòng bóp nghẹt tuyến đường huyết mạch 559. Bầu trời Trường Sơn ngày ấy ken đặc những công nghệ giết người tối tân nhất: từ những hệ thống cảm biến địa chấn "cây nhiệt đới" rải rác khắp các lối mòn, những chiếc máy bay trinh sát không người lái (UAV) dò tìm tín hiệu nhiệt tĩnh lặng như những bóng ma, cho đến các phi đội tiêm kích F-4 Phantom chực chờ trút xuống những trận mưa bom rải thảm. Lằn ranh giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc.
Giữa cái "tọa độ chết" nhức nhối ấy, một chiếc xe tải mang đầy thương tích, bong tróc hết lớp sơn ngụy trang đang lầm lũi lăn bánh. Động cơ gầm lên từng nhịp khô khốc, mệt mỏi trườn qua những hố bom lở loét. Chiếc xe cứ bon bon chạy, không quá nhanh để tránh bị nghi ngờ là xe rỗng tháo chạy, cũng chẳng quá chậm để giữ trọn vóc dáng của một chuyến hàng đang gấp rút ra tiền tuyến. Thùng xe phía sau oằn mình xuống, nhíp xe oằn cong vì một khối lượng khổng lồ.
Nhưng tận cùng của sự xót xa lại nằm dưới lớp bạt rằn ri nhem nhuốc ấy. Chẳng hề có những hòm đạn dược vàng óng, chẳng có thuốc men hay những bao gạo trắng ngần gửi miền Nam ruột thịt. Nó chỉ chứa đầy những tảng đá lớn, những bao bùn lầy và cành cây khô được nện chặt đến mức hoàn hảo để đánh lừa tải trọng. Đêm nay, người lính trẻ vô danh ngồi sau vô lăng mang trên vai một sứ mệnh nghi binh tĩnh lặng và tàn khốc: Anh là một chiếc "xe mồi bẫy".
Tít trên vòm trời cao hàng ngàn mét, "mắt thần" của kẻ địch - một chiếc UAV trinh sát, đã bắt được tín hiệu nhiệt và tiếng ồn của động cơ. Hệ thống radar của chúng khóa chặt mục tiêu, tĩnh lặng bám theo chiếc xe tải đơn độc.
Một mặt đất bùn lầy, một bầu trời công nghệ. Cuộc vờn bắt nghẹt thở kéo dài gần nửa tiếng đồng hồ.
Tôi tựa lưng vào ghế, lồng ngực bỗng chốc nghẹn lại khi cố hình dung cảm giác của người lính ấy trong ba mươi phút sinh tử. Anh thừa biết trên đỉnh đầu mình là tử thần đang chĩa nòng súng. Anh biết mỗi cú đạp chân ga, mỗi vòng bánh xe lăn là một bước tiến gần hơn về phía cửa tử. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo bạc màu, đôi bàn tay siết chặt vô lăng đến tứa máu, nhưng anh tuyệt đối không được phép lùi bước, không được phép tắt máy hay tông cửa lao xuống rừng tìm chỗ ẩn nấp. Chiếc xe phải di chuyển thật kiên định, thật tự nhiên để hệ thống điện tử của địch đinh ninh rằng: Đây là một chuyến hàng sinh tử đang hướng về một tổng kho bí mật của quân ta.
Mãi cho đến khi những bộ óc phân tích lọc lõi tại trung tâm chỉ huy địch nhận ra sự bất thường - rằng lộ trình dích dắc này hoàn toàn vô nghĩa và thùng xe không hề phát ra từ trường của kim loại vũ khí, thì mọi thứ đã an bài. Ở một cung đường vòng khuất lấp cách đó hàng chục cây số, nhờ toàn bộ hỏa lực, màn hình radar và sự chú ý đã bị chiếc xe "cô đơn" này hút cạn, một đoàn xe vận tải thực sự gồm hàng chục chiếc được ngụy trang kín đáo đã rầm rập vượt qua trọng điểm, an toàn mang theo hàng trăm tấn vũ khí, lương thực tiến thẳng về phía Nam.
Nhận ra mình bị qua mặt bởi một chiến thuật quá đỗi thô sơ nhưng đầy quả cảm, kẻ địch điên cuồng trút giận. Một chiếc tiêm kích F-4 Phantom xé toạc màn đêm, gầm rú lao thẳng đến tọa độ của chiếc xe mồi. Một vệt chớp sáng chói lòa rạch ngang trời. Tiếng nổ tức tưởi rung chuyển cả một vạt rừng già, hất tung những tảng đá và cành khô lên không trung. Chiếc xe "cô đơn" bùng lên thành ngọn đuốc khổng lồ giữa đại ngàn.
"Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" - sáu chữ ấy từ lâu đã không còn là một lời thề nằm im trên những bức tường gạch vỡ, mà đã hóa thành dòng máu nóng chảy rần rật trong huyết quản của cả một thế hệ. Đó là lý tưởng thiêng liêng, là nhịp đập chung kiên cường của hàng triệu trái tim Việt Nam suốt những năm tháng đất nước oằn mình dưới mưa bom bão đạn. Và có lẽ, trên chuyến xe đơn độc giữa đại ngàn đêm ấy, người lính vô danh đã ôm trọn lý tưởng vĩ đại ấy vào lòng. Anh không đi vào chỗ chết, mà anh đang dùng chính sinh mệnh mình để gieo mầm sự sống. Mỗi cú đạp ga dứt khoát, mỗi vòng quay lầm lũi của bánh xe nghiến lên sỏi đá trong những giây phút cuối cùng, đều là một lời tuyên thệ kiêu hãnh vút cao: Đổi một vóc dáng nhỏ bé lấy sự trường tồn của núi sông, lấy sự an toàn cho mạch máu chi viện không đứt gãy dù chỉ một giây.
Tôi lặng người. Khóe mắt từ lúc nào đã cay xè, nhòe đi trước màn hình máy tính. Những công nghệ tối tân trị giá hàng tỷ đô la rốt cuộc đã phải bất lực, cúi đầu trước sự vĩ đại của một trái tim con người. Sự hy sinh thầm lặng của những người lính lái xe Trường Sơn không cần tượng đài bằng đồng bằng đá, bởi chính họ đã thầm lặng hóa thành những ngôi sao mang niềm tin và hy vọng, kiêu hãnh rực sáng và dẫn lối cho cả một dân tộc bước qua đêm đen chiến tranh.
Như câu thơ mộc mạc mà cháy bỏng của Phạm Tiến Duật vẫn còn văng vẳng giữa không gian bao la:
"Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước. Chỉ cần trong xe có một trái tim."
Tôi hít một hơi thật sâu, gạt đi giọt nước mắt vừa lăn dài trên má. Không còn sự chần chừ hay bế tắc nào nữa. Những ngón tay tôi lại bắt đầu đặt lên bàn phím, lách cách gõ xuống những dòng đầu tiên cho một câu chuyện mới. Lần này, từng con chữ đều mang theo hơi thở hào hùng, bi tráng và nhịp đập kiên cường của những trái tim bất tử.
(Trích dẫn tư liệu từ tài liệu cựu chiến binh của The 2nd Air Division - Sư đoàn Không quân số 2 - U.S Air Force)



