Bài viết

Ngôi Sao Trên Đỉnh Đồi

Một cô gái trẻ canh giữ đỉnh đồi trong những ngày chiến tranh ác liệt, nơi mỗi đêm cô nhìn lên bầu trời để giữ vững niềm tin giữa bom đạn.

Hà Tĩnh24/04/2026Cao Quang Nhật (Xã Kỳ Thượng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đỉnh đồi ấy không cao, nhưng lại là vị trí quan sát quan trọng của cả vùng. Ban ngày, nơi đây đầy khói bụi và tiếng nổ. Ban đêm, chỉ còn lại gió và bầu trời đầy sao.

Bùi Thị Hạnh được giao nhiệm vụ trực chiến tại đây. Công việc của cô là theo dõi và báo hiệu mỗi khi có máy bay xuất hiện. Một mình giữa khoảng không rộng lớn, Hạnh nhiều khi cảm thấy cô đơn, nhưng cô không cho phép mình yếu lòng.

Mỗi đêm, sau ca trực, Hạnh thường ngồi tựa vào hầm đất, nhìn lên bầu trời. Cô chọn một ngôi sao sáng nhất và gọi đó là “ngôi sao của mình”.
“Chừng nào nó còn sáng, mình còn vững vàng,” cô tự nhủ.

Một đêm nọ, bầu trời không còn yên tĩnh. Tiếng động cơ rền vang, ánh pháo sáng xé toạc màn đêm. Hạnh lập tức vào vị trí, phát tín hiệu cảnh báo. Bom rơi xuống gần đỉnh đồi, đất đá tung lên mù mịt.

Trong lúc hỗn loạn, một mảnh bom làm sập một phần hầm trú. Hạnh bị kẹt lại bên trong, không thể di chuyển. Bên ngoài, tiếng gọi của đồng đội vang lên, nhưng bị át đi bởi tiếng nổ liên tiếp.

Trong bóng tối chật hẹp, Hạnh cảm thấy sợ hãi len vào. Cô nhắm mắt lại, cố giữ bình tĩnh. Khi mở mắt ra, qua một khe hở nhỏ, cô nhìn thấy bầu trời – và ngôi sao quen thuộc vẫn đang sáng.

Chính khoảnh khắc đó, Hạnh lấy lại được tinh thần. Cô cố gắng gạt từng mảng đất, từng viên đá. Không biết mất bao lâu, cuối cùng cô cũng thoát ra được và tiếp tục nhiệm vụ, dù tay chân đầy thương tích.

Sáng hôm sau, khi mọi thứ tạm lắng, đồng đội hỏi:
“Sao lúc đó cậu không bỏ vị trí?”

Hạnh chỉ cười nhẹ:
“Vì mình còn thấy ngôi sao.”

Chiến tranh qua đi, Hạnh trở lại đỉnh đồi năm xưa. Không còn hầm hào, không còn tiếng bom, chỉ còn cỏ xanh và gió thổi. Đêm xuống, cô снова ngước nhìn lên bầu trời.

Ngôi sao ấy vẫn còn đó – như một lời nhắc về thời hoa lửa, khi con người sống giữa hiểm nguy nhưng vẫn tìm được ánh sáng để bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn