Ngọn Cờ Trên Nóc Hầm Đờ Cát
Câu chuyện kể về cuộc đời của một người con xứ Thanh, người đã từ một cậu bé nghèo khó trở thành một chỉ huy quân đội quả cảm. Hình ảnh anh dẫn đầu tổ xung kích lao lên nóc hầm chỉ huy địch giữa làn đạn pháo dày đặc đã trở thành biểu tượng cho sự tất thắng của một dân tộc không bao giờ chịu khuất phục.
Trong những ngày tháng 5 năm 1954 lịch sử, khi trận đánh tại lòng chảo Điện Biên Phủ bước vào giờ phút quyết định, Trần Can – khi ấy là Đại đội trưởng Đại đội 360, Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209 – đang trực tiếp chỉ huy đơn vị tiến đánh cứ điểm 507.
Thời hoa lửa của Trần Can gắn liền với những đêm hành quân không ngủ, những bữa cơm vắt trong hầm hào ẩm ướt và tinh thần "quyết chiến" luôn hừng hực trong huyết quản. Anh không phải là một vị tướng cầm quân trên bản đồ, mà là một người chỉ huy luôn sát cánh cùng chiến sĩ trên từng mét chiến hào. Anh thường bảo với đồng đội: "Đã đánh là phải thắng, đã xông lên là phải đến đích."
Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi nhận được mệnh lệnh tổng tấn công vào khu trung tâm, Trần Can đã dẫn đầu tổ xung kích của mình vượt qua hàng rào dây thép gai và những ổ hỏa lực cuối cùng của địch. Dưới làn đạn pháo của kẻ thù, anh vẫn bình tĩnh chỉ huy, không một chút nao núng. Với lối đánh táo bạo và quyết liệt, đơn vị của Trần Can đã chọc thủng vòng vây, tiến thẳng về phía hầm chỉ huy của tướng Đờ Cát.
Khi lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" được Trần Can giương cao trên nóc hầm chỉ huy địch, đó không chỉ là lá cờ của đơn vị, mà là biểu tượng cho sự sụp đổ hoàn toàn của thực dân Pháp tại Đông Dương. Khoảnh khắc ấy, giữa khói lửa mịt mù và tiếng reo hò của đồng đội, Trần Can đứng đó, hiên ngang như một tượng đài, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ một niềm tin chiến thắng.
Tuy nhiên, cuộc đời người anh hùng ấy lại là một nốt trầm bi tráng. Chỉ hơn một tháng sau đó, trong một trận càn quét của địch tại mặt trận Lào, Trần Can đã anh dũng hy sinh khi đang chỉ huy đơn vị chiến đấu. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi hào quang của chiến thắng Điện Biên Phủ vẫn còn rực rỡ trên khắp non sông.
Thời hoa lửa của Trần Can là một bản anh hùng ca về sự tận trung với nước. Anh đã sống một cuộc đời "đẹp như những bài ca", góp phần viết nên một trang sử vàng chói lọi cho dân tộc. Sự hy sinh của anh không làm ngọn lửa cách mạng vụt tắt, mà ngược lại, nó trở thành bài học bất diệt về lòng dũng cảm, về tinh thần trách nhiệm của người lính đối với sự nghiệp độc lập, tự do của Tổ quốc.
Người đời sau mãi nhớ về Trần Can không chỉ là người cầm lá cờ trên nóc hầm Đờ Cát, mà còn là người anh hùng đã chọn cách sống trọn vẹn từng giây cho Tổ quốc, một thời hoa lửa đẹp đến nao lòng.


