Bài viết

Ngọn đèn bên cửa sổ

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà nhỏ nằm ở cuối làng, nơi con đường đất dừng lại trước một bờ rào thấp.

Mỗi đêm, một ngọn đèn dầu được thắp lên bên cửa sổ.

Không sáng lắm.

Chỉ đủ để nhìn thấy từ xa.

Người trong làng quen với ánh đèn ấy. Họ không hỏi vì sao nó luôn được thắp, ngay cả những đêm gió mạnh, khi mọi nhà khác đều tắt sớm.

Anh rời làng vào một buổi sáng nhiều mây. Khi đi qua ngôi nhà ấy, anh đã dừng lại một chút.

Không phải để nói gì.

Chỉ để nhìn.

Ánh đèn chưa tắt hẳn.

Nó vẫn cháy yếu, như đang chờ một điều gì đó.

Nhiều năm trôi qua.

Những nơi anh đi qua không giống nhau. Những ngày tháng nối tiếp nhau không có điểm dừng rõ ràng.

Nhưng mỗi khi đêm xuống, anh lại nhớ đến ánh đèn ấy.

Không phải vì ánh sáng.

Mà vì cảm giác có một nơi vẫn giữ nguyên một điều gì đó, bất kể thời gian trôi qua thế nào.

Một lần, trong một khoảng nghỉ ngắn, anh hỏi một người bên cạnh:
“Anh có bao giờ nghĩ, có nơi nào đó vẫn đang chờ mình không?”

Người kia không trả lời ngay.

Rồi khẽ nói:
“Có thể. Nhưng không phải lúc nào ta cũng quay lại được.”

Anh không nói thêm.

Vì câu trả lời ấy không cần giải thích.

Nhiều năm sau, anh trở về.

Con đường làng vẫn vậy.

Ngôi nhà vẫn ở cuối con đường.

Nhưng cửa sổ tối.

Không còn ánh đèn.

Anh đứng lại.

Rất lâu.

Không gõ cửa.

Không gọi.

Chỉ nhìn.

Và trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu—
có những ánh sáng không phải để dẫn đường,
mà để giữ lại niềm tin rằng
đã từng có một nơi như thế tồn tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn