Ngọn đèn chờ trước ngõ
Đêm nào cũng vậy, khi làng xóm đã tắt bếp, con ngõ nhỏ lại sáng lên một đốm vàng quen thuộc. Ngọn đèn treo trước cổng nhà bà vẫn lặng lẽ cháy, chao nhẹ theo từng cơn gió.
Người ta bảo bà đã già, mắt không còn rõ, chân cũng chậm. Vậy mà tối nào bà cũng ra ngồi bên hiên, tay lần tìm chiếc bật lửa, thắp lên ngọn đèn ấy như một thói quen không thể bỏ.
“Để nó biết đường mà về,” bà thường nói vậy, giọng nhẹ như gió.
Không ai hỏi thêm. Cả làng đều biết “nó” là ai.
Nhiều năm trước, trong một buổi chiều không có tiếng chim, con trai bà rời ngõ nhỏ này. Nó hứa sẽ về sớm thôi, khi mùa lúa chín vàng lại. Bà đứng ở cổng, nhìn theo bóng nó khuất dần sau rặng tre, tay vẫn nắm chặt chiếc khăn chưa kịp trao.
Rồi mùa lúa đến, rồi đi. Nhiều mùa như thế trôi qua.
Người ta khuyên bà đừng đợi nữa. Nhưng bà chỉ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng ra con đường cũ.
“Biết đâu nó về ban đêm… không có đèn, nó không thấy lối.”
Và thế là, ngọn đèn vẫn cháy.
Có những đêm mưa gió, ánh lửa chập chờn tưởng chừng tắt lịm, nhưng rồi lại bừng lên. Như chính niềm tin trong lòng bà—mong manh mà bền bỉ.
Con ngõ nhỏ vẫn im lặng. Không có tiếng bước chân quen thuộc, không có tiếng gọi khẽ sau cánh cổng.
Chỉ có ngọn đèn ấy, năm này qua năm khác, vẫn sáng.
Một ngọn đèn không chỉ để soi đường…
mà để giữ lại hy vọng—rằng ở đâu đó, có một người vẫn nhớ lối quay về.



