Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN ĐÈN ĐẶT LỆCH - NĐC

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Thị Sương (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi ấy, không thể dùng lời nói hay tín hiệu rõ ràng, chúng tôi dùng ngọn đèn dầu để làm ám hiệu.

Nếu đèn đặt giữa bàn, ánh sáng ổn định, nghĩa là an toàn.
Còn nếu đèn được đặt lệch sang một bên, ánh sáng hắt xiên, nghĩa là có nguy hiểm.

Một đêm, tôi đang trực thì nhận được tin lính Pháp sắp càn qua khu vực.

Đúng lúc đó, có cán bộ dự định ghé vào nhà tôi để nghỉ chân trước khi đi tiếp.

Không thể đi báo, tôi nhanh chóng dịch ngọn đèn dầu sang một góc bàn, để ánh sáng lệch hẳn đi.

Bên ngoài nhìn vào, ai cũng thấy đèn vẫn sáng bình thường.

Nhưng với người đã biết ám hiệu, đó là dấu hiệu rõ ràng.

Một lúc sau, cán bộ đến.

Anh dừng lại trước cửa, nhìn qua khe hở.

Thấy ánh đèn không còn đặt giữa bàn như mọi khi, anh đứng yên vài giây.

Rồi anh lặng lẽ rút lui, không gõ cửa.

Ngay sau đó, lính Pháp ập đến, lục soát khu vực.

Chúng soi đèn khắp nơi, nhưng không phát hiện gì.

Ngọn đèn dầu vẫn cháy, như một cảnh sinh hoạt bình thường của người dân.

Khi chúng rút đi, tôi mới thở phào.

Đêm khuya, cán bộ quay lại gặp tôi và nói:
‘Ngọn đèn của bác hôm nay… đã giữ được cả một con đường.’

Tôi nhìn ánh lửa nhỏ trong chiếc đèn.

Nó vẫn như bao đêm khác – le lói, bình dị.

Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần dịch đi một chút, nó đã trở thành tín hiệu cứu người.

Đến bây giờ, mỗi khi thắp đèn, tôi lại nhớ về đêm ấy…

Đêm mà một ánh sáng nhỏ… đã soi đường cho cách mạng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn